Bài viết

Buổi sáng ở Côn Đảo – Võ Thị Sáu

Buổi sáng ở Côn Đảo – Võ Thị Sáu

Thái Nguyên05/05/2026Phạm Thị Hương Thu (Trường TH số 2 Hoá Thượng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi sáng ở Côn Đảo – Võ Thị Sáu

Buổi sáng hôm ấy ở Côn Đảo không ồn ào như thường ngày. Biển vẫn xanh, sóng vẫn vỗ, nhưng trong không khí có một điều gì đó rất khác – một sự lặng im nặng nề.

Người ta đưa Võ Thị Sáu ra pháp trường. Cô gái nhỏ bước đi giữa hai hàng lính, dáng người mảnh mai, mái tóc buông nhẹ theo gió biển. Không ai nghĩ người con gái ấy lại đang đi đến nơi cuối cùng của cuộc đời.

Có người lính nhìn cô, thoáng chút ngạc nhiên. Bởi cô không khóc. Không hoảng loạn. Không quay đầu tìm kiếm một ai đó.

Cô chỉ bước… rất bình thản.

Khi đến nơi, viên chỉ huy ra hiệu. Một người tiến lại gần, cầm dải vải đen định bịt mắt cô – như cách họ vẫn làm với tất cả những người khác.

Nhưng cô khẽ lắc đầu.

“Không cần.”

Hai từ ấy nhẹ thôi, nhưng khiến bàn tay người lính chững lại. Trong giây phút đó, có lẽ chính họ cũng không hiểu vì sao mình lại do dự.

Cô đứng thẳng, mắt nhìn thẳng về phía trước. Ánh mắt không hề run sợ. Nó sáng – một cách kỳ lạ.

Có người kể rằng trước lúc ấy, cô còn khe khẽ hát. Không phải để ai nghe, mà như để tự nhắc mình rằng: mình đang sống những giây phút cuối cùng – một cách trọn vẹn nhất.

Rồi tiếng súng vang lên.

Biển vẫn vỗ sóng như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng từ ngày hôm đó, người ta không còn nhìn cô như một cô gái bình thường nữa.

Cô trở thành một biểu tượng.

Một người con gái đã chọn đứng thẳng trước cái chết – khi tuổi đời còn chưa kịp sống hết những ước mơ giản dị nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn