Buổi sáng trên đồi chè
Buổi sáng trên đồi chè
Sáng sớm ở vùng núi Lào Cai, sương còn giăng mờ trên những đồi chè xanh mướt. Trên các luống chè uốn lượn theo sườn đồi, những em nhỏ đang cần mẫn hái từng búp non, tiếng nói cười hòa cùng làn gió mát lành của buổi sớm.
Hôm ấy, một tin vui lan nhanh khắp nương chè: Bác Hồ sẽ đến thăm. Không khí trở nên rộn ràng nhưng cũng đầy hồi hộp. Ai cũng mong được nhìn thấy Bác bằng xương bằng thịt.
Một lúc sau, Bác Hồ chậm rãi bước trên con đường đất nhỏ dẫn lên đồi. Bác giản dị trong bộ quần áo quen thuộc, nụ cười hiền hậu khiến ai cũng cảm thấy ấm áp. Bác dừng lại bên từng nhóm em nhỏ, ân cần hỏi chuyện:
“Các cháu có đi học đều không? Có vất vả lắm không?”
Nghe các em kể rằng nhiều bạn phải đi bộ rất xa mới tới trường, Bác lặng im một lúc. Ánh mắt Bác vừa trìu mến vừa suy nghĩ.
Rồi Bác nhẹ nhàng dặn dò:
“Các cháu phải cố gắng học tập thật tốt. Sau này lớn lên, các cháu sẽ xây dựng quê hương mình ngày càng đẹp hơn.”
Lời nói giản dị ấy khiến các em nhỏ đều lặng đi, rồi gật đầu thật mạnh. Giữa buổi sáng trên đồi chè Lào Cai hôm đó, hình ảnh Bác Hồ và lời dặn ân cần của Người đã trở thành động lực ấm áp trong lòng những đứa trẻ miền núi


