Buổi sáng yên bình
Buổi sáng yên bình
Đó là một buổi sáng hiếm hoi không có tiếng động. Không có tiếng gọi, không có sự vội vã.
Ánh nắng len qua tán cây, rơi xuống mặt đất thành những vệt sáng nhỏ.
Người lính trẻ ngồi dựa vào gốc cây, nhìn ra xa. Anh không nói gì, chỉ im lặng.
Một lúc sau, anh quay sang người bên cạnh:
“Này, nếu sau này hòa bình… cậu sẽ làm gì?”
Người kia suy nghĩ một chút, rồi cười:
“Tớ à? Chắc về quê, trồng lúa. Còn cậu?”
Anh nhìn lên trời:
“Tớ cũng thế. Làm cái gì bình thường thôi.”
Hai người không nói thêm. Nhưng trong câu chuyện ngắn ngủi ấy là cả một ước mơ giản dị.
Buổi sáng trôi qua nhanh. Tiếng gọi vang lên, mọi người lại tiếp tục hành trình.
Nhưng khoảnh khắc yên bình ấy, không ai quên.



