BUỔI TRÒ CHUYỆN VỀ MỘT ĐÊM TRỰC GIỮA RỪNG
Trong buổi gặp gỡ tại gia đình bác Nguyễn Văn Sáng, chúng tôi – những đoàn viên xã Hoằng Thanh – tiếp tục được lắng nghe bác kể lại ký ức về một đêm trực giữa rừng trong thời gian làm nhiệm vụ ở biên giới phía Bắc. Câu chuyện giúp chúng tôi hiểu rõ hơn sự cảnh giác, tinh thần kỷ luật và bản lĩnh của người lính bộ binh. Những ký ức ấy trở thành bài học quý giá cho thế hệ trẻ hôm nay.
Trong buổi trò chuyện thân tình, chúng tôi tiếp tục được nghe bác Nguyễn Văn Sáng kể về một đêm trực mà bác không bao giờ quên trong thời gian ở đơn vị. Bác chậm rãi nhớ lại rằng hôm đó đơn vị bố trí lực lượng canh gác trong điều kiện thời tiết lạnh và rừng núi yên tĩnh. “Đêm đó lạnh lắm,” bác kể. Không gian xung quanh chỉ có tiếng gió rừng và tiếng lá cây xào xạc, khiến mọi giác quan đều phải tập trung cao độ. “Phải luôn cảnh giác,” bác nói. Chúng tôi hình dung người lính đứng gác giữa màn đêm, quan sát từng chuyển động nhỏ trong khu vực được phân công. “Không được lơ là,” bác chia sẻ. Trong suốt ca trực, thời gian trôi chậm nhưng yêu cầu giữ vị trí là tuyệt đối. “Đứng lâu cũng mỏi, nhưng vẫn phải cố,” bác cười nhẹ. Bác kể rằng trong những lúc như vậy, đồng đội thay nhau động viên để giữ tỉnh táo và tinh thần vững vàng. “Có người nói chuyện cho đỡ buồn ngủ,” bác nói. Chúng tôi cảm nhận rõ sự gắn kết giữa những người lính trong điều kiện gian khó. Dù đêm dài và lạnh, nhưng không ai rời vị trí cho đến khi hết ca trực. “Phải đảm bảo an toàn cho đơn vị,” bác khẳng định. Những trải nghiệm như vậy đã rèn luyện cho bác sự kiên nhẫn và bản lĩnh trong quân ngũ. “Sau này quen rồi thì thấy bình thường,” bác chia sẻ. Buổi trò chuyện giúp chúng tôi hiểu sâu hơn về sự hy sinh thầm lặng của người lính trong từng nhiệm vụ nhỏ. Trước khi kết thúc, bác Sáng nhắn nhủ: “Làm người lính thì quan trọng nhất là kỷ luật và tinh thần trách nhiệm.” Rời khỏi nhà bác, chúng tôi càng thêm trân trọng những ký ức bình dị nhưng đầy ý nghĩa, góp phần tạo nên lịch sử của quê hương Hoằng Thanh.


