BUỔI TRÒ CHUYỆN VỀ MỘT LẦN CANH TRỰC TRẬN ĐỊA SUỐT ĐÊM
Trong buổi gặp gỡ tại gia đình bác Nguyễn Văn Sáng, chúng tôi – những đoàn viên xã Hoằng Thanh – được nghe bác kể lại ký ức về một đêm canh trực trận địa pháo trong điều kiện thời tiết lạnh và căng thẳng ở biên giới phía Bắc. Người lính pháo binh phải luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu và đảm bảo an toàn tuyệt đối cho khí tài. Câu chuyện giúp chúng tôi hiểu rõ hơn tinh thần cảnh giác và trách nhiệm của lực lượng pháo binh.
Trong buổi trò chuyện, bác Nguyễn Văn Sáng kể lại một đêm canh trực trận địa pháo kéo dài.
Bác chậm rãi nhớ rằng đêm hôm đó rất lạnh, cả đơn vị phải thay nhau trực để đảm bảo sẵn sàng chiến đấu.
“Trực suốt đêm,” bác kể.
Mọi người phải luôn giữ tỉnh táo, quan sát và kiểm tra khí tài thường xuyên.
“Không được ngủ quên,” bác nói.
Chúng tôi hình dung những người lính ngồi cạnh khẩu pháo giữa màn đêm yên tĩnh nhưng đầy căng thẳng.
“Phải luôn để ý,” bác chia sẻ.
Bác kể rằng chỉ cần một tín hiệu bất thường là toàn đơn vị phải lập tức vào vị trí.
“Nghe lệnh là vào ngay,” bác nói.
Dù mệt mỏi, nhưng ai cũng giữ vững tinh thần trách nhiệm trong suốt ca trực.
“Ai cũng cố gắng,” bác cười nhẹ.
Chúng tôi cảm nhận rõ sự kỷ luật và tinh thần sẵn sàng chiến đấu của người lính pháo binh.
Điều khiến bác nhớ nhất là khi ca trực kết thúc an toàn mà không xảy ra tình huống nào.
“Qua đêm là yên tâm,” bác kể.
Sau đó, đơn vị tiếp tục duy trì trạng thái trực chiến theo quy định.
“Ngày nào cũng vậy,” bác nói.
Buổi trò chuyện giúp chúng tôi hiểu sâu hơn về sự nghiêm túc trong công tác trực chiến của lực lượng pháo binh.
Trước khi kết thúc, bác Sáng nhắn nhủ:
“Làm pháo binh thì phải luôn sẵn sàng, vì không biết lúc nào nhiệm vụ đến.”
Rời khỏi nhà bác, chúng tôi càng thêm trân trọng sự bền bỉ và tinh thần trách nhiệm của những người lính nơi biên giới năm xưa.



