Cựu chiến binh

BUỔI TRÒ CHUYỆN VỀ MỘT LẦN GẶP SỰ CỐ NỔ MÌN

Thanh Hóa23/05/2026Lê Quốc Huy2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong buổi trò chuyện thân tình, chúng tôi tiếp tục lắng nghe bác Lê Văn Tùng kể về những ngày mưa lũ ở biên giới khiến đơn vị gặp nhiều khó khăn. Bác chậm rãi nhớ lại rằng có thời điểm mưa lớn kéo dài khiến đường sá bị chia cắt, việc đi lại gần như tê liệt. “Mưa to lắm, không đi được đâu,” bác kể. Đơn vị bị cô lập tạm thời giữa khu vực rừng núi, điều kiện sinh hoạt trở nên vô cùng thiếu thốn. “Lương thực cũng phải tiết kiệm,” bác nói. Chúng tôi hình dung những người lính công binh vẫn kiên trì bám đơn vị trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt. “Khó khăn nhưng vẫn phải trụ lại,” bác chia sẻ. Bác kể rằng trong những ngày đó, mọi người phải tự xoay xở để đảm bảo sinh hoạt và giữ liên lạc trong đơn vị. “Ai cũng cố gắng vượt qua,” bác cười nhẹ. Dù bị cô lập, tinh thần của các chiến sĩ vẫn rất vững vàng và không ai dao động. “Vẫn động viên nhau,” bác nói. Chúng tôi cảm nhận rõ sự kiên cường và tinh thần trách nhiệm qua từng lời kể của bác. Điều khiến bác nhớ nhất là sự chia sẻ giữa đồng đội trong hoàn cảnh khó khăn. “Có gì cũng chia nhau,” bác kể. Sau nhiều ngày, khi thời tiết ổn định hơn, đơn vị mới dần khắc phục được tình hình và tiếp tục nhiệm vụ. “Qua được đợt đó là nhẹ cả người,” bác nói. Buổi trò chuyện giúp chúng tôi hiểu sâu hơn về sự bền bỉ của người lính công binh trước thiên nhiên khắc nghiệt. Trước khi kết thúc, bác Tùng nhắn nhủ: “Làm lính công binh thì phải chịu được gian khổ, có như vậy mới đứng vững được.” Rời khỏi nhà bác, chúng tôi càng thêm trân trọng những tháng ngày gian khó nhưng giàu ý chí của thế hệ đi trước, từ đó ý thức hơn về giá trị của hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BUỔI TRÒ CHUYỆN VỀ MỘT LẦN GẶP SỰ CỐ NỔ MÌN | Câu chuyện thời hoa lửa