Buổi trưa bên hồ nước
chiến trường, những phút giây được nghỉ ngơi luôn là điều vô cùng quý giá. Sau nhiều ngày hành quân, bám chốt hoặc chiến đấu liên tục, người lính chỉ mong có một bữa cơm nóng, một giấc ngủ ngắn hay đơn giản là được tắm rửa để gột đi lớp bụi đất, mồ hôi và mùi thuốc súng bám trên người.
Nhưng chiến tranh không bao giờ cho người lính được bình yên trọn vẹn.
Ông Hoàng Văn Vượng vẫn còn nhớ một buổi trưa nắng gắt năm ấy. Sau những ngày căng mình giữa chiến trường, đơn vị tranh thủ đưa nhau ra một hồ nước gần nơi đóng quân để tắm. Đó là khoảng thời gian hiếm hoi mọi người được thả lỏng sau chuỗi ngày luôn sống trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Không khí lúc ấy có phần nhẹ nhõm hơn. Tiếng nói cười của anh em vang lên bên bờ hồ. Ai cũng muốn nhanh chóng ngâm mình trong làn nước mát để xua đi cái nóng oi bức và sự mệt mỏi tích tụ sau nhiều ngày.
Ông vừa cởi quần áo, chuẩn bị bước xuống nước.
Đúng lúc ấy...
Những tiếng nổ dữ dội bất ngờ vang lên.
Pháo địch bắt đầu dội xuống.
Không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào. Chỉ trong chớp mắt, khung cảnh yên bình bên hồ biến thành một trận địa đầy khói lửa. Những cột đất bắn tung lên sau mỗi tiếng nổ. Âm thanh của đạn pháo hòa lẫn với tiếng hô báo động, tiếng gọi nhau tìm nơi ẩn nấp.
Không ai còn nghĩ đến chuyện tắm nữa.
Bản năng sinh tồn lập tức lên tiếng. Mỗi người đều lao đi tìm vị trí trú ẩn gần nhất. Điều quan trọng nhất lúc ấy không phải là quần áo hay đồ dùng cá nhân, mà là làm sao giữ được mạng sống giữa cơn mưa pháo đang trút xuống.
Ông kể rằng chiến tranh luôn diễn ra như vậy. Kẻ địch có thể bắn phá vào bất cứ thời điểm nào: lúc hành quân, lúc ăn cơm, lúc nghỉ ngơi, thậm chí ngay khi người lính vừa chuẩn bị xuống nước tắm. Không có khái niệm "an toàn tuyệt đối" ở chiến trường.
Sau trận pháo kích, nhìn lại bờ hồ vừa còn rộn rã tiếng cười, ai nấy đều lặng người. Chỉ ít phút trước, mọi người còn nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi. Thế nhưng chỉ trong khoảnh khắc, tất cả đã phải đối diện với hiểm nguy.
Chính những lần như thế khiến người lính hình thành một thói quen đặc biệt: luôn cảnh giác trong mọi hoàn cảnh. Dù đang ăn, đang ngủ hay đang nghỉ, họ vẫn giữ cho mình tâm thế sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống bất ngờ.
Chiến tranh đã dạy họ điều ấy bằng những bài học không bao giờ có trong sách vở.
Nhìn lại những năm tháng ấy, ông Hoàng Văn Vượng không kể câu chuyện bằng sự bi lụy. Ông chỉ bình thản nhớ lại một kỷ niệm mà với người lính, đó là điều gần như đã trở thành quen thuộc. Mỗi lần thoát khỏi một trận pháo kích là thêm một lần được sống, thêm một lần có cơ hội tiếp tục cùng đồng đội hoàn thành nhiệm vụ.
Đối với thế hệ hôm nay, thật khó để hình dung một buổi tắm cũng có thể trở thành cuộc chạy đua với tử thần. Nhưng với những người lính năm xưa, đó lại là hiện thực diễn ra hằng ngày.
Chiến tranh không chỉ khốc liệt trong những trận đánh lớn. Nó len lỏi vào từng khoảnh khắc bình dị nhất của cuộc sống người lính, để rồi biến mỗi phút giây được bình yên trở thành một điều vô cùng quý giá.
Đó cũng là ký ức mà ông Hoàng Văn Vượng luôn ghi nhớ suốt cuộc đời mình — ký ức về một buổi trưa bên hồ nước, nơi tiếng cười của đồng đội đã nhanh chóng nhường chỗ cho tiếng pháo gầm, nhắc nhở rằng trên chiến trường, sự sống và cái chết luôn chỉ cách nhau trong gang tấc.



