Buôn Ma Thuột- một cú lừa ngoạn mục, mở đường cho việc thống nhất giang sơn
Buôn Ma Thuột – trận đánh mở màn đầy ngoạn mục của Chiến dịch Tây Nguyên năm 1975, khiến quân địch không lường trước được hướng tấn công của quân ta. Đây là trận đánh mở màn tạo bước ngoặt lớn đưa đất nước đến ngày thống nhất về một mối.
Cú lừa ngoạn mục tại Buôn Ma Thuột – câu chuyện cậu tôi kể lại trong thời gian chinh chiến
Đến tận bây giờ, mỗi lần nhớ lại câu chuyện mà người cậu họ của tôi kể về những ngày tháng lịch sử ấy, lòng tôi vẫn dâng lên một niềm xúc động khó tả. Cậu tôi là một trong những người chiến sĩ ngoài Bắc đã trực tiếp tham gia chiến dịch năm ấy. Giọng cậu trầm xuống khi nhắc về chiến trường, nhưng ánh mắt lại ánh lên niềm tự hào không giấu được. Cậu bảo, trong suốt cuộc đời mình, có lẽ không bao giờ quên được những ngày tháng ở “Buôn Ma Thuột – trận đánh mở màn đầy ngoạn mục của Chiến dịch Tây Nguyên năm 1975”, một bước ngoặt lớn đưa đất nước đến ngày thống nhất.
Cậu nói với tôi rằng, lúc ấy, quân đội ta đã tạo nên một “Cú lừa chiến lược” khiến đối phương hoàn toàn bất ngờ. Cậu kể với tôi: “Ngày đó, bọn địch chúng nó cứ ngỡ quân ta sẽ dồn sức đánh vào Pleiku và Kon Tum. Mọi sự chú ý, mọi lực lượng của tụi nó đều đổ dồn về đó. Nhưng chính lúc chúng nó đang căng mắt chờ đợi, thì sự thật không như là mơ ,mục tiêu thật sự lại là Buôn Ma Thuột cơ cháu ạ.”. Nói xong, cậu tôi cười lên với biểu cảm vô cùng khoái trí và đầy kiêu hãnh, tự hào. Nghe đến đây, tôi thực sự thán phục sự mưu trí của cha ông ta.
Cậu kể tiếp: “Đó không chỉ là một trận đánh bằng súng đạn, mà còn là một trận chiến của trí tuệ, của nghệ thuật nghi binh tài tình. Quân ta liên tục tạo ra những dấu hiệu giả, những cuộc di chuyển lực lượng khéo léo khiến địch tin chắc hướng tấn công chính là nơi khác. Chính sự nghi binh ấy đã khiến đối phương rơi vào thế bị động hoàn toàn”.
Đêm trước trận đánh, ai cũng hiểu đây sẽ là thời khắc quyết định. Mệt thì có mệt, sợ thì ai mà không sợ, nhưng trong lòng ai cũng chỉ có một niềm tin duy nhất: “Phải thắng”.Và vào rạng sáng ngày 10/3/1975, khi trận đánh bắt đầu, quân ta đồng loạt nổ súng vào các mục tiêu trọng yếu: sân bay, kho hậu cần, sở chỉ huy địch…khi đó tiếng pháo dội vang cả núi rừng Tây Nguyên, đất trời như rung chuyển. Những đoàn xe tăng và bộ binh tiến lên trong khí thế mạnh mẽ không gì cản nổi. Chỉ trong thời gian rất ngắn, thế trận đã nghiêng hẳn về phía quân giải phóng. Điều khiến tôi xúc động nhất là khi cậu nói chiến thắng ấy không chỉ nhờ sức mạnh, mà còn nhờ sự hy sinh thầm lặng của biết bao đồng đội. Cậu nhắc đến những người đã không trở về, những người ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Có người chỉ vừa viết dở lá thư gửi về cho gia đình, có người còn chưa kịp nghĩ đến ngày hòa bình. Khi kể đến đó, giọng cậu chậm lại, nhưng rồi sau đó mỉm cười, một nụ cười vừa tự hào vừa chan chứa biết ơn: “Chính sự hy sinh ấy đã đổi lấy mùa xuân của dân tộc Việt Nam chúng đó cháu ơi”. Tôi ngồi nghe mà trong lòng dâng lên sự xúc động và niềm ngưỡng mộ vô hạn.
Một “Cú lừa ngoạn mục” ở Buôn Ma Thuột không chỉ là một kế sách quân sự xuất sắc, mà còn là biểu tượng cho trí tuệ, lòng quả cảm và ý chí sắt đá của dân tộc Việt Nam. Nghe cậu kể về câu chuyện này, tôi cảm thấy rất đỗi ngưỡng mộ và tự hào về những chiến tích của quân và dân ta. Chiến thắng ấy đã mở toang cánh cửa cho cuộc Tổng tiến công mùa xuân năm 1975, đưa đất nước đến ngày toàn thắng, non sông thu về một mối.
Mỗi lần nghe cậu kể về những câu chuyện lịch sử như vậy, tôi không thể giấu đi sự cảm động, tôi càng thêm biết ơn thế hệ đi trước – những con người đã dùng cả tuổi trẻ, máu xương và lòng yêu nước để viết nên trang sử hào hùng cho dân tộc. Và qua đó tôi nhận thức được một điều rằng bản thân có mặt và được sống sự hòa bình của đất nước như ngày hôm nay, đó là sự đánh đổi cuộc sống của thế hệ cha anh đi trước, vậy nên tôi phải cố gắng hơn nữa xây dựng, phát triển đất nước Việt Nam ta phát triển, trường tồn để những sự hi sinh kia không trở nên vô nghĩa.



