Cựu chiến binh

BUỒNG LÁI THÉP TRÊN MẶT TRẬN XUÂN LỘC – LONG KHÁNH

Câu chuyện tái hiện những ngày chiến đấu ác liệt của cựu chiến binh Lê Duy Hiển trong đội hình Lữ đoàn 273 Tăng – Thiết giáp, trực tiếp tham gia mặt trận Xuân Lộc – Long Khánh, cửa ngõ then chốt phía Đông Sài Gòn trong chiến dịch mùa Xuân 1975. Qua lời kể của bác, hiện lên hình ảnh người lính tăng trong buồng lái thép, nơi mỗi mét đường tiến lên là mồ hôi, máu và ý chí không lùi bước.

Thanh Hóa21/12/2025Nguyễn Thị Hiền (Đoàn xã Hoằng Hoá)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Lê Duy Hiển, sinh năm 1962, quê thôn Phúc Thọ, nhập ngũ năm 1971. Sau thời gian huấn luyện, bác được biên chế vào lực lượng tăng – thiết giáp, hành quân vào chiến trường B – Đông Nam Bộ, tham gia nhiều trận đánh lớn trong đội hình cơ động của Lữ đoàn 273.

Trong những ngày đầu tháng 4 năm 1975, đơn vị của bác được lệnh tham gia mặt trận Xuân Lộc – Long Khánh, nơi địch tập trung lực lượng lớn, quyết giữ tuyến phòng thủ cuối cùng bảo vệ Sài Gòn. Khi ấy, bác mang cấp bậc Thượng sĩ (ký hiệu H3), giữ chức vụ Phó Trung đội trưởng xe tăng (B phó), trực tiếp chỉ huy kíp xe xung phong vào tuyến đầu.

Nhắc đến Xuân Lộc, bác Hiển nói chậm rãi:

“Đó là trận đánh dữ nhất trong đời lính tăng của tôi. Đạn chống tăng bắn như mưa, xe vừa tiến là trúng ngay.”

Trong buồng lái thép, tiếng động cơ gầm rú hòa lẫn tiếng đạn nổ chát chúa. Khói, bụi, mùi thuốc súng đặc quánh. Có thời điểm, xe của bác bị trúng mảnh đạn, xích xe hỏng, phải dừng lại ngay giữa trận địa Long Khánh. Địch từ các công sự bắn ra dữ dội. “Lúc đó mà bỏ xe là coi như mất hướng tiến. Tôi chỉ kịp hô anh em bình tĩnh, vừa sửa xe vừa bắn yểm trợ. Trong đầu chỉ có một ý nghĩ: phải thông được cửa Xuân Lộc.”

Người viết hình dung rõ nét khoảnh khắc ấy – nơi người lính tăng đối mặt với sinh tử trong không gian chật hẹp của buồng lái. Không có chỗ cho hoảng loạn, chỉ có niềm tin vào đồng đội và mệnh lệnh tiến công.

Sau nhiều giờ chiến đấu ác liệt, đội hình tăng – thiết giáp của Lữ đoàn 273 phối hợp cùng bộ binh từng bước phá vỡ tuyến phòng thủ Xuân Lộc – Long Khánh, mở toang cánh cửa phía Đông tiến về Sài Gòn. Đó là những ngày ăn ngủ bên xe, bữa cơm vội bên lề đường, tay còn lấm dầu mỡ nhưng mắt ai cũng ánh lên niềm tin tất thắng.

Trong cao điểm chiến dịch, năm 1975, bác vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam ngay trên chiến trường. “Đứng tuyên thệ giữa tiếng pháo, tôi thấy mình có trách nhiệm hơn với từng vòng bánh xe tăng lăn về phía trước,” bác kể.

Với thành tích chiến đấu tại mặt trận Xuân Lộc – Long Khánh và quá trình công tác trong lực lượng tăng – thiết giáp, bác Lê Duy Hiển được tặng Huân chương Chiến công cùng Huân chương Kháng chiến, ghi nhận những đóng góp trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975.

Sau ngày đất nước thống nhất, bác tiếp tục công tác một thời gian rồi xuất ngũ, trở về quê hương Phúc Thọ. Rời buồng lái thép, nhưng ký ức về Xuân Lộc – Long Khánh vẫn còn nguyên vẹn.

Khi được hỏi điều nhớ nhất, bác Hiển trầm ngâm:

“Nhớ nhất là lúc xe mình vượt qua làn đạn ở Xuân Lộc. Anh em nhìn nhau, không ai nói gì, nhưng đều hiểu: cánh cửa vào Sài Gòn đã mở.”

Thời hoa lửa của bác Lê Duy Hiển gắn liền với mặt trận Xuân Lộc – Long Khánh – nơi những người lính tăng đã lấy thép chọi lửa, mở đường cho ngày toàn thắng. Đó là ký ức không phai của một thế hệ đã gửi trọn tuổi trẻ mình cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn