bút tích của Đại úy Lê Binh Chủng
Đó là bút tích của Đại úy Lê Binh Chủng, Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 3, Bộ đội địa phương tỉnh Quảng Trị. Những trang đầu là ghi chép công tác, nhưng càng về sau, sổ tay chuyển thành nhật ký sinh tử. Nét chữ nhạt dần, run lên, như được viết dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn pin trong căn hầm đã bị bom AD-6 đánh sập đầu tháng 8/1972. Căn hầm đổ. Tường thành vỡ. Năm người bị chôn vùi. Không ai bên ngoài nghe thấy họ. Bên trong, trong bóng tối đặc quánh và tuyệt vọng. Họ chờ. Họ sống. Và rồi, lần lượt
Là người chỉ huy, cũng là người anh cả của đội hình 5 người, Đại úy Lê Binh Chủng vừa vuốt mắt đồng đội, vừa cố giữ mình tỉnh táo. Không nước. Không lương khô. Thiếu cả dưỡng khí. Nhưng anh vẫn sống. Không phải bằng thể lực, mà bằng tinh thần và bằng những bức thư.
Anh viết: “May còn chiếc đèn pin, thỉnh thoảng bấm lên ghi vội tình cảnh của mấy anh em… rồi lấy thư của Khơi ra đọc… Cũng chẳng dám đọc hết một lần, vừa tiết kiệm pin, vừa để dành mà đọc trong những ngày mình còn sống...”
Khơi, tên người vợ thân yêu, chị Phan Thị Biển Khơi, người Quảng Bình. Tình yêu từ hậu phương, qua những dòng chữ nghiêng nghiêng, là thứ duy nhất giữ anh lại với sự sống. Trong bóng tối dày đặc ấy, ánh sáng duy nhất là những con chữ của người vợ hiền.
Rồi đến một dòng khác: “Hôm nay, chiến sĩ thứ tư bị vùi trong hầm đã lại hy sinh… Còn lại một mình. Chiếc đèn pin yếu dần, chắc do pin cạn… Đành cố đọc nốt phần còn lại trong thư của Khơi, rồi phải gói cất vào bọc, chờ đến lượt mình...”.
Anh sống thêm được 5 ngày, đếm bằng kim đồng hồ. Mỗi ngày một đoạn thư. Ngày thứ năm, 7/8/1972, ánh đèn cạn pin, vụt tắt. Anh viết vội dòng cuối, gói thư, nhật ký, giấy tờ, đặt lại vào xắc cốt, ôm sát ngực. Ngồi tựa vách hầm, anh trút hơi thở cuối cùng.
Một người lính đã hoàn thành nhiệm vụ. Lặng lẽ, trọn vẹn và không bỏ ai lại phía sau, kể cả chính mình. Giấy báo tử sau này ghi ngày hy sinh của anh là ngày 3/8/1972, tức là trước 4 ngày vì không ai biết rằng, trong lòng đất ấy, có một người lính đã sống thêm 5 ngày để viết nên một cuộc chia tay không lời. . .
*Lá thư chưa gửi và lời nhắn tới người con chưa từng thấy mặt cha
Trong xắc cốt Đại úy Lê Binh Chủng còn có một bức thư chưa kịp gửi. Một bản di chúc thấm đẫm nước mắt dành cho người vợ thân yêu và đứa con chưa một lần được thấy mặt cha: “Em Biển Khơi... Anh ra đi, nếu có hy sinh tính mạng cho Tổ quốc, thì em cũng phải can đảm, bớt đau khổ, đừng khóc lóc buồn nản… Nếu anh có chết thì em nhớ nói cho con nghe về người cha của nó mà nó chưa bao giờ thấy mặt. Nếu không, bức thư này em sẽ giữ nó mãi mãi, cho tới khi con khôn lớn, em sẽ trao lại cho con...”.



