BƯU TÁ CỦA NHỮNG LINH HỒN
Câu chuyện về một người bưu tá Trường Sơn, người mang trên vai cái "túi chứa cả quê hương" đi qua mưa bom bão đạn. Hiện tại, ông dành cả đời để tìm kiếm gia đình của những người đồng đội đã ngã xuống dựa trên những lá thư chưa kịp gửi.
Trong những năm tháng khói lửa, ông Thành không cầm súng mà cầm một thứ "vũ khí" nặng nề và thiêng liêng hơn nhiều: những lá thư từ hậu phương gửi ra tiền tuyến và ngược lại. Chiếc túi vải sờn rách của ông không chỉ chứa giấy bút, nó chứa đựng hơi thở, nước mắt và cả những lời hẹn thề của một dân tộc đang gồng mình trong cuộc chiến. Ông di chuyển như một bóng ma giữa rừng già, vượt qua những "túi bom" mà chỉ cần một phút lơ là, cả ông và những hy vọng trong túi sẽ tan thành mây khói.
Ngôn ngữ của ông những năm ấy là tiếng xào xạc của lá khô dưới bàn chân trần, là mùi giấy ẩm mục vì nước mưa rừng không bao giờ dứt. Ông nhớ mãi hình ảnh một người lính trẻ, trước khi hy sinh trong vòng tay ông, đã cố sức đẩy vào tay ông một phong thư đẫm máu với lời khẩn cầu: "Gửi về cho mẹ con ở làng Sen". Phong thư ấy, ông đã giữ gìn như chính mạng sống của mình, dùng hơi ấm cơ thể để hong khô vết máu, vượt qua hàng ngàn cây số để tìm về đúng địa chỉ.
Hòa bình lập lại, mái tóc ông Thành đã bạc trắng như sương rừng năm cũ. Ông không nghỉ ngơi. Trong ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô, ông lập một "bảo tàng" của những lá thư chưa kịp gửi. Có những phong thư đã ố vàng, nét mực nhòe đi theo thời gian, nhưng với ông, chúng vẫn "nóng hổi" như vừa mới viết xong. Ông dành phần lớn tiền lương hưu để đi khắp các vùng miền, từ Bắc chí Nam, tìm kiếm những gia đình có tên trong thư. Mỗi lần trao lại một kỷ vật, ông lại thấy như mình vừa hoàn thành một ca trực chiến trường, trả lại một phần linh hồn cho người ở lại.
Hiện tại, đôi chân ông đã yếu, nhưng niềm tin thì chưa bao giờ lung lay. Nhìn ông tỉ mẩn dùng kính hiển vi để đọc lại những dòng chữ mờ nhạt, người ta thấy một vẻ đẹp tĩnh lặng của sự tử tế. Ông bảo: "Chiến tranh lấy đi mạng sống, nhưng bưu tá chúng tôi không để nó lấy đi những sợi dây tình cảm". Ông vẫn sống như một chiếc cầu nối, lặng lẽ và kiên cường, đưa những người đã khuất trở về trong lòng người sống bằng những trang giấy mỏng manh.



