Cựu Thanh niên xung phong

C107, Đội 4201.

Ngày chia tay quê nhà, có lẽ không ai biết phía trước sẽ là những gì. Chỉ biết rằng những người trẻ như Phú mang theo hành trang giản dị: một trái tim đầy nhiệt huyết, niềm tin vào ngày đất nước hòa bình và tình yêu quê hương sâu nặng.

Thanh Hóa16/09/2026Xã Thiệu Toán (Xã Thiệu Toán)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 5 năm 1973, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào những năm tháng khốc liệt, cô gái trẻ Vũ Thị Phú, quê ở xã Thiệu Tâm, huyện Thiệu Hóa, tỉnh Thanh Hóa, mới vừa 17 tuổi.

Ở tuổi ấy, nhiều cô gái còn đang mơ về mái trường, về những ngày tháng bình yên bên gia đình. Nhưng với thế hệ của Phú, tiếng gọi của Tổ quốc lớn hơn mọi ước mơ riêng.

Tháng 5 năm 1973, cô lên đường tham gia Thanh niên xung phong.

Ngày chia tay quê nhà, có lẽ không ai biết phía trước sẽ là những gì. Chỉ biết rằng những người trẻ như Phú mang theo hành trang giản dị: một trái tim đầy nhiệt huyết, niềm tin vào ngày đất nước hòa bình và tình yêu quê hương sâu nặng.

Phú được biên chế vào đơn vị C107, Đội 4201. Địa bàn hoạt động chủ yếu là Thạch Thành, Cẩm Thủy, Quan Hóa của tỉnh Thanh Hóa.

Công việc của những người thanh niên xung phong khi ấy là làm đường.

Đó không phải những con đường rộng rãi, bằng phẳng như hôm nay. Giữa núi rừng, mỗi mét đường được mở ra là biết bao mồ hôi, công sức của con người. Cuốc, xẻng, đôi quang gánh và sức trẻ trở thành những người bạn đồng hành.

Ban ngày lao động.

Có khi đêm xuống vẫn tiếp tục công việc.

Mỗi người một phần việc, người cuốc đất, người san nền, người vận chuyển đất đá. Những bàn tay tuổi mười bảy dần chai sạn. Đôi vai nhỏ bé phải gánh những công việc nặng nhọc mà trước đó chưa từng nghĩ mình có thể làm được.

Nhưng tuổi trẻ có một sức mạnh kỳ lạ.

Đó là khi bên cạnh mình luôn có đồng đội.

Cùng làm.

Cùng ăn.

Cùng nghỉ.

Cùng động viên nhau vượt qua những ngày gian khổ.

Trong những năm tháng chiến tranh, con đường không chỉ là đất đá. Con đường là mạch máu nối hậu phương với tiền tuyến. Vì vậy, công việc của những người thanh niên xung phong tuy thầm lặng nhưng mang một ý nghĩa lớn lao.

Có thể tên tuổi của họ không xuất hiện trong những trang sử hào hùng nhất.

Nhưng từng nhát cuốc, từng gánh đất, từng đoạn đường được hoàn thành đều góp một phần nhỏ bé vào cuộc chiến đấu chung của dân tộc.

Ba năm – từ tháng 5 năm 1973 đến tháng 5 năm 1976.

Ba năm ấy là quãng thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ Vũ Thị Phú.

Cô đã gửi tuổi mười bảy của mình vào những cung đường.

Gửi những ngày tháng thanh xuân vào màu áo Thanh niên xung phong.

Và gửi một phần ký ức không thể phai mờ vào những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa.

Đến tháng 5 năm 1976, Phú trở về quê hương.

Chiến tranh dần lùi xa. Người thanh niên năm nào lại trở về với cuộc sống đời thường, với quê nhà, với ruộng đồng.

Những ngày làm đường giữa núi rừng trở thành ký ức.

Nhưng đó là thứ ký ức càng đi qua năm tháng càng trở nên quý giá.

Bởi mỗi khi nhìn lại, cô có thể tự hào rằng mình đã từng có một tuổi trẻ như thế.

Một tuổi trẻ không chỉ biết sống cho riêng mình.

Một tuổi trẻ biết lên đường khi Tổ quốc cần.

Một tuổi trẻ biết vượt qua gian khó cùng đồng đội.

Và một tuổi trẻ đã góp sức mình, dù nhỏ bé, cho những con đường của quê hương trong những năm tháng chiến tranh.

Hôm nay, khi cuộc sống đã bình yên, mái tóc người thanh niên xung phong năm nào có thể đã bạc theo thời gian. Những cung đường năm xưa cũng đã đổi thay.

Nhưng ký ức về ba năm Thanh niên xung phong vẫn còn nguyên trong trái tim người phụ nữ ấy.

Đó là ký ức về một thời tuổi trẻ.

Một thời hoa lửa.

Một thời mà những chàng trai, cô gái tuổi mười bảy, đôi mươi đã đem tuổi xuân của mình đặt bên cạnh vận mệnh đất nước.

Và có lẽ, điều đẹp nhất khi nhìn lại những năm tháng ấy không phải là mình đã làm được điều gì thật lớn lao, mà là có thể bình thản nói:

“Tuổi trẻ của tôi đã đi qua trong những năm tháng đất nước cần những con người trẻ tuổi. Tôi đã lên đường, đã làm việc, đã sống hết mình cùng đồng đội và quê hương.”

Ba năm ấy đã qua hơn nửa thế kỷ.

Nhưng một thời hoa lửa thì không bao giờ mất đi.

Nó vẫn sống trong ký ức của những người từng trải qua, trong câu chuyện kể cho con cháu và trong những con đường bình yên hôm nay – những con đường mà ngày ấy họ đã từng góp sức mở mang bằng chính tuổi trẻ của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
C107, Đội 4201. | Câu chuyện thời hoa lửa