CA CẤP CỨU TRONG ĐÊM BOM ĐẠN
Đêm ấy, chiến trường không ngủ. Tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời như xé toạc không gian tĩnh lặng của rừng núi. Chúng tôi đã quen với điều đó, nhưng mỗi lần nghe tiếng bom rơi gần bệnh xá, tim vẫn thắt lại.
Đêm ấy, chiến trường không ngủ. Tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời như xé toạc không gian tĩnh lặng của rừng núi. Chúng tôi đã quen với điều đó, nhưng mỗi lần nghe tiếng bom rơi gần bệnh xá, tim vẫn thắt lại.
Một thương binh được đưa vào trong tình trạng nguy kịch. Anh mất rất nhiều máu, hơi thở yếu dần. Không có thời gian chần chừ, tôi ra lệnh chuẩn bị cấp cứu ngay.
Ánh đèn dầu leo lét trong hầm chỉ đủ để nhìn lờ mờ vết thương. Tay tôi run không phải vì sợ, mà vì hiểu rằng chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể lấy đi mạng sống người bệnh.
“Cố lên, anh còn phải sống để trở về.”
Tôi vừa làm vừa động viên anh, dù biết có những điều nằm ngoài khả năng của mình.
Ngoài kia, đất rung lên vì bom nổ.
Trong hầm, chúng tôi chiến đấu để giữ lại sự sống.
Ca cấp cứu kéo dài nhiều giờ. Có lúc tưởng như không thể cứu được nữa, nhưng cuối cùng mạch anh vẫn còn.
Tôi không kịp vui mừng, vì ngoài cửa hầm đã có thêm người khác đang chờ.



