Bài viết

CA CẤP CỨU TRONG ĐÊM KHÔNG ÁNH ĐÈN TRƯỜNG SƠN

Ký ức về một ca cấp cứu giữa đêm tối tuyệt đối trong rừng Trường Sơn, nơi mọi thao tác đều dựa vào cảm giác, kinh nghiệm và sự bình tĩnh của người làm y tế.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm đó, Trường Sơn không có trăng.

Không có ánh sao rõ ràng.

Chỉ có một màn đen dày đặc bao trùm cả khu rừng.

Trạm y tế tạm thời vừa được dựng lên chưa lâu thì một tín hiệu khẩn cấp vang lên.

“Có thương binh nặng! Cần cấp cứu ngay!”

Không chần chừ, bác Lê Thị Mai cùng đội y tế lập tức rời trạm.

Họ di chuyển trong bóng tối hoàn toàn.

Không đèn.

Không ánh sáng rõ ràng.

Chỉ có tiếng bước chân rất khẽ và tiếng gió rừng.

Khi đến nơi, thương binh đang nằm giữa một khoảng đất trống nhỏ.

Ánh sáng duy nhất là một chiếc đèn pin được che lại bằng vải.

Không đủ sáng để nhìn rõ, nhưng đủ để làm việc.

Bác Mai lập tức bắt đầu hỗ trợ bác sĩ.

Mọi thao tác phải cực kỳ cẩn thận.

Không nhìn rõ hoàn toàn, nên mọi thứ đều dựa vào cảm giác và kinh nghiệm.

Người thương binh thở yếu.

Mạch rất nhỏ.

Không khí xung quanh căng thẳng đến nghẹt thở.

Ngoài rừng, đôi lúc có tiếng động lạ.

Nhưng không ai quay lại nhìn.

Bởi trước mắt họ chỉ có một mục tiêu duy nhất: giữ lại sự sống.

Thời gian trôi rất chậm.

Mỗi phút đều kéo dài như hàng giờ.

Bác Mai gần như không nói gì trong suốt ca cấp cứu.

Chỉ nghe lệnh và thực hiện.

“Thay băng.”

“Giữ ổn định.”

“Chuẩn bị thuốc.”

Mọi thứ diễn ra trong im lặng tuyệt đối.

Khi ca cấp cứu tạm ổn, không gian như nhẹ đi.

Không ai reo lên.

Không ai ăn mừng.

Chỉ có một sự lặng im đầy mệt mỏi.

Người thương binh được chuyển về trạm trong đêm.

Bác Mai đứng lại một lúc lâu giữa rừng.

Nghe tiếng gió thổi qua tán cây.

Và nhận ra rằng mình vừa đi qua một đêm mà ánh sáng không tồn tại.

Nhưng sự sống thì vẫn được giữ lại.

Sau này, bác thường nói:

“Có những đêm không cần ánh đèn, vì ánh sáng thật sự nằm ở đôi tay của con người.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn