cả đơn vị quây quần bên nhau, chia nhau từng mẩu lương khô. Có những lúc hiểm nguy cận kề,
cả đơn vị quây quần bên nhau, chia nhau từng mẩu lương khô. Có những lúc hiểm nguy cận kề,
Tháng 3 năm 1954, giữa núi rừng Tây Bắc, chiến dịch tại Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Trong đơn vị có một chiến sĩ trẻ tên Lâm, mới tròn đôi mươi, quê ở một làng nghèo miền Trung.
Những ngày đầu hành quân, Lâm cùng đồng đội kéo pháo, đào hầm, vận chuyển lương thực trong mưa rét và bom đạn. Có hôm cả tiểu đội chỉ chia nhau một nắm cơm nhỏ. Nước uống khan hiếm, nhiều người phải hứng từng giọt nước mưa để cầm cự. Nhưng không ai than vãn. Trong ánh mắt họ chỉ có một niềm tin: phải chiến thắng.
Đêm tiến công vào cứ điểm, pháo ta nổ rung chuyển cả thung lũng. Lâm được giao nhiệm vụ giữ một mỏm đồi quan trọng. Địch phản kích dữ dội. Đạn bắn như mưa, đất đá tung lên mù mịt. Một người đồng đội bên cạnh anh bị thương, Lâm vừa chiến đấu vừa kéo bạn vào hầm trú ẩn.
Suốt nhiều giờ liền, anh không rời vị trí. Khi tiếp tế bị gián đoạn, anh chia phần lương khô cuối cùng cho người bị thương. Anh nói:
“Còn đồi là còn đường tiến công. Mình phải giữ bằng được!”
56 ngày đêm trôi qua trong khói lửa. Khi lá cờ chiến thắng tung bay trên nóc hầm tướng địch, Lâm và đồng đội ôm chầm lấy nhau. Họ gầy đi, áo quần rách sờn, nhưng ánh mắt rực sáng niềm tự hào.
Sau chiến dịch, Lâm trở về quê hương với vết thương còn âm ỉ mỗi khi trái gió trở trời. Anh ít khi kể về những ngày tháng ấy, chỉ lặng lẽ sống giản dị như bao người dân bình thường. Nhưng với đồng đội, anh mãi là hình ảnh đẹp của “Anh Bộ đội Cụ Hồ” – kiên cường, nghĩa tình và giàu đức hy sinh.



