Cựu chiến binh

CA GÁC CUỐI CÙNG TRƯỚC GIỜ XUNG PHONG (2)

Hồi ức về ca gác cuối cùng trước giờ xung phong – khoảnh khắc lặng lẽ nhưng nặng nề, khi người lính đứng giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.

Hưng Yên31/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ca gác ấy, ông không bao giờ quên.

Đó là đêm trước một trận đánh lớn. Đơn vị nhận lệnh phải giữ chốt đến cùng, rồi sẽ tổ chức xung phong khi có hiệu lệnh. Ai cũng hiểu, sau đợt này, số người còn lại chắc chắn sẽ ít hơn rất nhiều.

Ông được phân công gác ca cuối, từ nửa đêm đến gần sáng.

Trời Quảng Trị về đêm se lạnh. Gió lùa qua những bức tường gạch đổ nát, thổi hun hút. Ông đứng trong giao thông hào, khẩu súng ôm sát ngực, mắt căng ra nhìn về phía trước. Bóng tối dày đặc, chỉ thỉnh thoảng bị xé toạc bởi ánh pháo sáng.

Trong ca gác ấy, mọi âm thanh đều trở nên rõ ràng đến đáng sợ. Tiếng bước chân của chính mình. Tiếng thở. Tiếng tim đập. Và cả tiếng đất rơi lạo xạo đâu đó – không biết là chuột hay người.

Ông nghĩ đến những người đang ngủ phía sau. Họ ngủ rất say, vì quá mệt. Có thể đó là giấc ngủ cuối cùng của họ.

Ý nghĩ ấy khiến ông thấy trách nhiệm trên vai mình nặng hơn bao giờ hết. Ca gác cuối không chỉ là nhiệm vụ. Nó là sự canh giữ cho sự sống của cả đơn vị.

Có lúc, ông nghe thấy tiếng động rất khẽ phía trước. Ông giương súng, nín thở. Mồ hôi túa ra dù trời lạnh. Nhưng rồi, chỉ là một mảnh tôn bị gió thổi va vào gạch vỡ.

Ông thở phào, nhưng tim vẫn đập mạnh.

Đứng gác trong đêm tối, người ta nghĩ rất nhiều. Ông nghĩ đến lá thư mình đã viết. Nghĩ đến mẹ. Nghĩ đến câu hỏi: “Nếu sáng mai xung phong, liệu mình có còn đứng đây nữa không?”

Khi gần hết ca, chỉ huy ra kiểm tra. Anh đặt tay lên vai ông, nói khẽ:
– Cố lên nhé. Hết trận này, thế nào cũng có người được về.

Câu nói ấy không hẳn là lời hứa, mà giống như một niềm hy vọng mong manh. Nhưng nó đủ để sưởi ấm lòng người lính giữa đêm lạnh.

Khi ông bàn giao ca gác, trời bắt đầu hửng sáng. Một vệt sáng mờ hiện lên phía chân trời. Ông nhìn bầu trời ấy rất lâu. Không hiểu sao, ông có cảm giác như mình đang nhìn một điều gì đó lần cuối.

Vài giờ sau, lệnh xung phong vang lên.

Ông lao lên, cùng đồng đội, bỏ lại phía sau ca gác cuối cùng của đời lính trẻ. Trong khoảnh khắc ấy, ông không còn nghĩ đến sợ hãi. Chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: phải tiến lên.

Nhiều năm sau, khi đã trở về với đời thường, đôi lúc ông vẫn mơ thấy ca gác đêm ấy. Vẫn là bóng tối, vẫn là gió lạnh, và vẫn là cảm giác đứng giữa ranh giới mong manh của sự sống.

Đó là ca gác cuối cùng… trước khi ông bước vào một trận đánh mà ông biết, không phải ai cũng có cơ hội bước ra.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn