CA GÁC CUỐI NƠI BIÊN CƯƠNG
Biên giới về đêm tĩnh lặng đến ngột ngạt. Sương phủ trắng những lối mòn men theo sườn núi, che khuất cả hàng cây và cột mốc biên giới đứng lặng lẽ giữa đất trời. Trên chòi gác số 7, Hòa kéo cao cổ áo, siết chặt khẩu súng trong tay.
Đêm nay, anh nhận ca gác cuối.
Hòa nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi. Ngày lên đường, mẹ anh dúi vào tay con trai chiếc khăn len tự đan, chỉ nói một câu:
– Trời biên giới lạnh, con nhớ giữ ấm.
Chiếc khăn ấy, Hòa quấn cổ suốt những mùa đông biên cương.
Tiếng gió rít qua khe núi nghe như tiếng thở dài. Từ trên chòi gác, Hòa nhìn xuống thung lũng mờ sương, nơi ánh đèn bản làng le lói phía xa. Dưới kia, là cuộc sống yên bình mà anh và đồng đội đang ngày đêm gìn giữ.
Anh nhớ nhà. Nhớ bếp lửa, nhớ tiếng mẹ gọi mỗi chiều. Nhưng nỗi nhớ ấy nhanh chóng bị đẩy lùi khi anh nhìn về phía cột mốc trước mặt. Ở đó, là ranh giới thiêng liêng của Tổ quốc.
Khoảng nửa đêm, trong màn sương dày đặc, Hòa nghe thấy tiếng động lạ. Rất khẽ. Nhưng đủ để người lính trẻ cảnh giác. Anh căng mắt nhìn xuống lối mòn dẫn về phía mốc giới.
Một bóng đen thấp thoáng.
Hòa nín thở. Tim đập mạnh. Anh từ từ đưa súng lên, bám chặt vào lan can chòi gác. Tiếng động mỗi lúc một rõ hơn. Không phải thú rừng. Hòa biết.
Anh bật máy thông tin, giọng khẽ nhưng dứt khoát:
– Chòi 7 báo động. Có dấu hiệu xâm nhập.
Tiếng trả lời từ sở chỉ huy vang lên ngắn gọn:
– Giữ nguyên vị trí. Đơn vị đang cơ động.
Bóng người tiến gần hơn. Sương mù cuộn lên, che khuất tầm nhìn. Hòa cảm thấy lạnh buốt sống lưng. Nhưng bàn tay anh không run. Anh đã được dạy rằng, trong những giây phút thế này, chỉ có bình tĩnh mới giữ được biên cương.
Một tiếng nổ bất ngờ vang lên.
Hòa bị hất mạnh khỏi lan can. Máu ấm tràn ra nơi ngực áo. Anh cố gắng gượng dậy, kéo còi báo động. Tiếng còi xé toạc màn đêm, vang vọng khắp núi rừng.
Khi đồng đội chạy tới, chòi gác đã tan hoang. Hòa nằm nghiêng bên bậc gỗ, ánh mắt vẫn hướng về cột mốc. Chiếc khăn len quấn cổ thấm đẫm máu.
Anh hy sinh khi ca gác chưa kịp hết.
⸻
Sáng hôm sau, sương tan dần. Cột mốc biên giới hiện ra rõ ràng dưới ánh nắng nhạt. Đồng đội đứng nghiêm trang bên chòi gác, không ai nói một lời.
Ở quê nhà, người mẹ nhận tin con hy sinh. Bà lặng lẽ mở hòm gỗ, lấy ra đôi găng tay còn dang dở chưa kịp đan xong. Bà ngồi rất lâu, rồi gấp lại, đặt cạnh chiếc khăn len cũ.
Nhiều năm sau, chòi gác số 7 được dựng lại kiên cố hơn. Mỗi đêm, ánh đèn vẫn sáng. Người lính trẻ thay ca đứng ở đó, nghe kể về một người lính đã ngã xuống trong ca gác cuối.
Cột mốc vẫn đứng vững. Biên cương vẫn bình yên.
Và đâu đó giữa sương núi, Hòa vẫn đang làm nhiệm vụ của mình – lặng lẽ, bền bỉ, như những người lính đã hiến trọn tuổi trẻ để giữ gìn từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.



