“Ca gác cuối trước giờ nổ súng”
Đêm trước trận đánh lớn, tôi nhận ca gác cuối, đứng lặng giữa không gian im ắng đến lạ thường. Trước mắt tôi là chiến hào quen thuộc, sau lưng là đồng đội đang tranh thủ nghỉ ngơi, ai cũng mang trong mình một nỗi niềm riêng nhưng chung một quyết tâm. Tôi nghĩ về gia đình, về quê hương, rồi tự nhủ nếu ngày mai có hy sinh thì cũng là điều xứng đáng. Ca gác ấy khép lại tuổi trẻ vô tư của tôi, mở ra một khoảnh khắc trưởng thành rất nhanh của người lính trong những năm tháng hoa lửa.
Đêm trước trận đánh lớn, tôi nhận ca gác cuối, đứng lặng giữa không gian im ắng đến lạ thường. Trước mắt tôi là chiến hào quen thuộc, sau lưng là đồng đội đang tranh thủ nghỉ ngơi, ai cũng mang trong mình một nỗi niềm riêng nhưng chung một quyết tâm. Tôi nghĩ về gia đình, về quê hương, rồi tự nhủ nếu ngày mai có hy sinh thì cũng là điều xứng đáng. Ca gác ấy khép lại tuổi trẻ vô tư của tôi, mở ra một khoảnh khắc trưởng thành rất nhanh của người lính trong những năm tháng hoa lửa.


