CA GÁC GIỮA SƯƠNG TRẮNG BIÊN CƯƠNG
Giữa những năm tháng căng thẳng nơi biên giới phía Bắc, người lính trẻ Lê Bỉnh Hòa từng trải qua những ca gác dài tưởng như vô tận. Không tiếng súng, không giao tranh lớn, nhưng đó là những giờ phút thử thách lòng gan dạ và ý chí của người lính. Trong màn sương trắng dày đặc, chỉ một quyết định sai lầm cũng có thể trả giá bằng sinh mạng. Với bác, đó là kỷ niệm lặng lẽ nhưng ám ảnh suốt đời.
Bác Hòa bảo, không phải lúc nào chiến tranh cũng ầm ầm bom đạn. Có những ngày, cái chết đến rất gần trong sự im lặng. Một trong những ký ức như vậy là ca gác đêm cuối năm 1984, khi đơn vị bác làm nhiệm vụ chốt giữ tuyến biên giới tại khu vực Cao Lộc, tỉnh Lạng Sơn.
Đêm đó, sương rừng xuống dày đến mức đứng cách nhau vài mét cũng không nhìn rõ mặt. Bác cùng một đồng đội được phân công gác phiên hai, từ nửa đêm đến gần sáng.
“Trời lạnh lắm, tay cầm súng mà tê cứng, chỉ dám đổi tư thế rất khẽ,” bác nhớ lại.
Khoảng gần ba giờ sáng, bác nghe thấy tiếng động rất nhẹ phía bìa rừng. Không rõ là thú rừng hay người. Tim bác đập mạnh, mồ hôi toát ra dù trời lạnh. Theo đúng quy định, bác ra hiệu cho đồng đội, cả hai nín thở quan sát.
“Lúc đó tôi nghĩ, nếu là địch thì mình phải giữ bằng được, không được để lọt qua,” bác kể.
Hóa ra đó là một toán dân bản đi lạc đường trong sương. Khi xác minh xong, cả hai mới thở phào. Nhưng với bác, cảm giác căng thẳng của mấy phút ấy còn rõ hơn cả tiếng súng.
“Đêm biên giới không nổ súng, nhưng luôn có chiến tranh trong đầu người lính,” bác nói.
Ca gác kết thúc khi trời hửng sáng. Đơn vị an toàn, tuyến biên giới vẫn được giữ vững. Một nhiệm vụ nhỏ, không huân chương, nhưng là minh chứng cho sự tỉnh táo và trách nhiệm của người lính trẻ nơi tuyến đầu Tổ quốc.



