Ca gác trong đêm dài
Đêm xuống, rừng sâu chìm trong bóng tối. Chỉ còn tiếng côn trùng và những âm thanh xa xa của chiến tranh.
Anh Tùng, người lính trẻ quê Kỳ Xuân, đứng gác một mình. Gió lạnh thổi qua, mang theo nỗi nhớ nhà da diết.
Anh nhớ mẹ, nhớ con đường làng, nhớ tiếng sóng biển quê hương. Nhưng anh không cho phép mình lơ là.
Đôi mắt anh luôn hướng về phía trước, cảnh giác với mọi dấu hiệu bất thường. Bởi anh hiểu rằng, phía sau lưng mình là đồng đội đang ngủ, là sự an toàn của cả đơn vị.
Ca gác ấy không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là trách nhiệm, là niềm tin mà anh gửi gắm vào ngày mai hòa bình.


