CẢ LÀNG CÙNG KHIÊNG SÚNG RA HUYỆN ĐỘI
Sau chiến thắng, hình ảnh cả làng Thủy Triều cùng nhau khiêng vũ khí thu được ra Huyện đội đã trở thành biểu tượng sinh động của tinh thần đoàn kết quân – dân trong kháng chiến.
Với ông Võ Ngọc Thanh, chiến thắng không khép lại khi tiếng súng ngừng vang. Chiến thắng còn tiếp tục trong những việc làm lặng lẽ nhưng đầy ý nghĩa sau đó. Một trong những ký ức sâu đậm nhất của ông chính là hình ảnh cả làng Thủy Triều cùng nhau khiêng súng ra Huyện đội.
“Đó là cảnh tượng tôi không bao giờ quên”, ông nói.
Sau trận đánh, số lượng vũ khí thu được nhiều hơn dự kiến. Những khẩu súng nằm rải rác khắp làng, được bà con nhanh chóng thu gom, giấu tạm trong nhà, trong vườn, chờ lệnh vận chuyển. Việc đưa số vũ khí ấy về Huyện đội phải làm khẩn trương, bởi nguy cơ địch quay lại là rất lớn.
Không cần thông báo rộng rãi, cả làng như đã hiểu ý nhau. Sáng sớm hôm sau, từng tốp người lặng lẽ tập trung. Người khỏe khiêng súng nặng, người yếu hơn thì gánh đạn, có người chỉ xin đi theo để cảnh giới.
Những con đường làng vốn quen với bước chân người đi chợ, đi đồng, nay in dấu chân của một cuộc hành quân đặc biệt. Không tiếng hô hào, không trống kèn, chỉ có sự im lặng nghiêm trang và quyết tâm hiện rõ trên từng gương mặt.
“Có bà mẹ tóc đã bạc, vẫn cố giữ chặt khẩu súng trên vai”, ông Thanh kể, giọng trầm lại.
Đoạn đường ra Huyện đội không ngắn, lại phải tránh các tuyến địch thường kiểm soát. Nhưng không ai than vãn. Mỗi người đều hiểu rằng những khẩu súng ấy sẽ tiếp tục bảo vệ làng, bảo vệ quê hương trong những ngày tới.
Khi số vũ khí được bàn giao an toàn, ai nấy mới thở phào. Không có lễ mừng, chỉ có những cái bắt tay chặt, những ánh mắt lấp lánh niềm tin.
Với ông Thanh, đó không chỉ là việc vận chuyển chiến lợi phẩm, mà là một cuộc biểu dương sức mạnh của lòng dân.
“Cả làng cùng khiêng súng”, ông nói, “là cả làng đã chọn đứng về phía cách mạng”.



