Cựu chiến binh

Cà Mau Thị La Mú

Khánh Hòa06/06/2026LÊ PHI HỔ (TRƯỜNG TH MA NỚI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Cà Mau Thị La Mú, hội viên Hội Cựu chiến binh đang sinh hoạt tại Chi hội Cựu chiến binh thôn Tà Nôi, xã Anh Dũng, tỉnh Khánh Hòa.

Tôi sinh năm 1960. Khi mới 10 tuổi, tôi đã tham gia phục vụ chiến đấu. Dù còn nhỏ tuổi, tôi vẫn đảm nhận nhiều công việc như làm du kích, đặt bẫy chông và vận chuyển lương thực ra chiến tuyến.

Trong những chuyến vận chuyển lương thực từ thôn Tà Nôi cũ đến Phước Hà, vì sức còn yếu nên tôi chỉ mang được ba túi gạo. Hành trình ấy vô cùng gian nan. Chúng tôi phải đi thật nhẹ nhàng, tuyệt đối không được nói chuyện để tránh bị địch phát hiện. Trên đường đi, mọi người vừa vận chuyển lương thực, vừa đặt bẫy chông, đến nơi nghỉ chân lại phải đào hố chôn giấu gạo. Không chỉ vậy, chúng tôi còn luôn phải đối mặt với bom đạn của kẻ thù.

Tôi còn nhớ có lần một đồng chí bị bệnh nên không kìm được tiếng ho. Chỉ một âm thanh nhỏ ấy cũng có thể gây nguy hiểm cho cả đơn vị, đến mức đồng chí ấy suýt bị xử lý vì làm lộ vị trí. Chiến tranh là vậy, vô cùng khắc nghiệt và không cho phép bất kỳ sự sơ suất nào.

Nghĩ lại quãng thời gian từ năm 1968 đến năm 1971, tôi vẫn thường nói vui rằng mình sống sót được là nhờ may mắn. Bom đạn nổ liên hồi, đạn bay tứ phía. Những mảnh bom găm vào cây lớn còn làm gãy cành, sứt vỏ, huống chi là con người.

Những năm tháng ấy, chúng tôi không chỉ chiến đấu với giặc ngoại xâm mà còn phải chống chọi với cái đói, cái rét. Quần áo vô cùng thiếu thốn. Những mảnh vải hiếm hoi có được chủ yếu là từ những chiếc dù do máy bay Mỹ thả xuống. Nhặt được vải, tôi dùng dây rừng khâu vá thành quần áo. Vì vải rất mỏng nên việc bị gai rừng cào rách là chuyện thường xuyên xảy ra.

Cái ăn lại càng khó khăn hơn. Khi có thời gian, chúng tôi vào rừng đào củ rừng để ăn. Tuy nhiên, loại củ này phải được chế biến rất kỹ, nếu không sẽ gây say và ngủ mê man. Những lúc quá đói, chúng tôi hái quả sung chấm ớt để ăn qua bữa. Thậm chí, quả của cây vạn tuế tuy chát đắng vẫn được tận dụng để chống đói.

Sau ngày đất nước giải phóng, năm 1977 tôi lập gia đình và xây dựng cuộc sống mới. Đến nay, nhìn lại chặng đường đã qua, tôi luôn trân trọng những năm tháng chiến đấu gian khổ nhưng đầy ý nghĩa. Đó là ký ức không thể nào quên trong cuộc đời của một người cựu chiến binh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn