Ca mổ dã chiến dưới tán rừng đước
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, chiến trường Nam Bộ là nơi diễn ra những trận chiến vô cùng ác liệt. Các chiến sĩ phải chiến đấu trong điều kiện thiếu thốn, hiểm nguy, thường xuyên phải đối mặt với bom đạn và sự truy quét của quân địch.
Giữa hoàn cảnh ấy, những người làm công tác quân y cũng phải chiến đấu theo một cách đặc biệt: giành giật sự sống cho thương binh bằng tất cả những gì mình có.
Trong số những người thầy thuốc tận tụy với chiến trường có Anh hùng Lao động Trương Công Trung. Những năm tháng làm nhiệm vụ tại chiến trường Nam Bộ đã để lại trong ông nhiều ký ức không thể nào quên. Một trong những câu chuyện cảm động nhất là những ca phẫu thuật dã chiến được thực hiện ngay dưới những tán rừng đước.
Khi ấy, chiến khu bị bao vây, điều kiện y tế vô cùng thiếu thốn. Những thứ tưởng như rất bình thường ở một bệnh viện như thuốc gây mê, bông băng, thuốc men hay dụng cụ phẫu thuật đều trở nên quý giá. Có những lúc, người thầy thuốc đứng trước thương binh nặng nhưng trong tay lại không có đầy đủ những phương tiện cần thiết để cứu chữa.
Thế nhưng, trước sự sống của đồng đội, những người làm quân y không cho phép mình bỏ cuộc.
Một đêm nọ, một thương binh nặng được đưa về trạm quân y. Tình trạng của người chiến sĩ khiến mọi người vô cùng lo lắng. Nếu không được phẫu thuật kịp thời, tính mạng của anh có thể bị đe dọa.
Trong hoàn cảnh bình thường, một ca mổ như vậy cần có phòng phẫu thuật, ánh sáng đầy đủ và các thiết bị y tế cần thiết. Nhưng giữa chiến khu, dưới những tán rừng đước, tất cả những điều đó đều không có.
Các chiến sĩ quân y nhanh chóng chuẩn bị nơi phẫu thuật. Ánh sáng ban đêm được tạo ra từ vài cây đèn dầu và đèn pin. Để tránh máy bay địch phát hiện, ánh sáng phải được che chắn cẩn thận. Không gian xung quanh chìm trong bóng tối, chỉ một vùng nhỏ nơi tiến hành phẫu thuật được giữ đủ ánh sáng cho người thầy thuốc làm việc.
Trong điều kiện căng thẳng ấy, Trương Công Trung vẫn bình tĩnh tiến hành ca mổ.
Không có một bệnh viện đầy đủ trang thiết bị. Không có những điều kiện lý tưởng của một phòng mổ hiện đại. Chỉ có người thầy thuốc, những đồng nghiệp bên cạnh, người thương binh đang cần được cứu sống và niềm tin rằng bằng mọi cách phải giành lại sự sống cho đồng đội.
Trong những ngày thiếu thốn đến mức khắc nghiệt ấy, người thầy thuốc và các đồng nghiệp còn phải tìm cách tận dụng những thứ có sẵn trong tự nhiên để thay thế một số vật tư y tế không có.
Có những trường hợp, nước dừa non được sử dụng thay cho dịch truyền trong điều kiện đặc biệt. Những sợi chỉ may thông thường cũng được xử lý, hấp chín để dùng làm chỉ khâu vết thương khi không có chỉ phẫu thuật chuyên dụng.
Những cách làm ấy cho thấy sự sáng tạo đáng kinh ngạc của những người làm quân y trong chiến tranh. Nhưng phía sau sự sáng tạo đó là một hoàn cảnh vô cùng khắc nghiệt: họ không có nhiều lựa chọn, bởi nếu không tìm cách khắc phục thì những người bị thương có thể không qua khỏi.
Điều khiến câu chuyện trở nên xúc động không chỉ là sự thiếu thốn của chiến trường mà còn là tinh thần trách nhiệm của người thầy thuốc.
Giữa tiếng bom đạn, dưới những tán rừng đước, với ánh sáng yếu ớt của đèn dầu và đèn pin được che kín, họ vẫn kiên trì cứu chữa cho từng thương binh. Mỗi ca mổ là một lần thử thách cả chuyên môn, bản lĩnh và ý chí.
Đối với Trương Công Trung, người nằm trên bàn mổ không chỉ là một thương binh. Đó là một người đồng đội đã chiến đấu và hy sinh trên chiến trường. Vì vậy, dù điều kiện khó khăn đến đâu, ông và các đồng nghiệp vẫn cố gắng hết sức.
Những ca mổ dã chiến ấy đã trở thành ký ức sâu sắc về một thời kỳ mà người thầy thuốc cũng là người chiến sĩ. Họ không cầm súng trực tiếp ngoài trận địa, nhưng họ chiến đấu từng phút để giành lại sự sống cho những người bị thương.
Qua câu chuyện về ca mổ dưới tán rừng đước, chúng ta càng hiểu được giá trị của lòng nhân ái, tinh thần trách nhiệm, sự sáng tạo và ý chí vượt qua khó khăn.
Ngày nay, chúng ta được học tập và làm việc trong điều kiện hòa bình, có bệnh viện hiện đại, có đầy đủ máy móc và thuốc men. Vì vậy, câu chuyện ấy càng nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng cuộc sống hôm nay và biết ơn những người đã cống hiến, hy sinh trong những năm tháng chiến tranh.
Đặc biệt, tinh thần của Anh hùng Lao động Trương Công Trung cho chúng ta một bài học rất quý: khi hoàn cảnh khó khăn, điều quan trọng không phải là than phiền mình thiếu thốn, mà là phải tìm cách vượt qua, sáng tạo và làm hết sức mình vì sự sống của con người.
Dưới tán rừng đước năm nào, những ánh đèn dầu nhỏ bé đã soi sáng một cuộc chiến đấu thầm lặng. Đó là cuộc chiến đấu của những người thầy thuốc với bệnh tật, với thiếu thốn và với thời gian – để giữ lại sự sống cho đồng đội.
Và những ánh đèn nhỏ bé ấy cũng trở thành biểu tượng cho ngọn lửa của lòng yêu thương, trách nhiệm và niềm tin không bao giờ tắt giữa những năm tháng chiến tranh gian khổ.



