Bài viết

Ca Mổ Dưới Ánh Đèn Pin

Bác sĩ quân y Thắng đã thực hiện một ca mổ nghẹt thở dưới hầm pháo để cứu sống người bạn thân là Dũng. Trong điều kiện thiếu thốn và thuốc tê đã hết, các đồng đội đã dùng đèn pin và thân mình để bảo vệ ánh sáng cho ca mổ. Tình đồng chí ở đây là sự hiệp lực, là niềm tin tuyệt đối dành cho nhau để cùng giành giật sự sống từ tay tử thần.

Lâm Đồng16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một trận càn ác liệt, Thắng – bác sĩ quân y trẻ – nhận được ca cấp cứu khẩn cấp. Người nằm trên cáng là Dũng, người đồng chí vừa mới hôm qua còn chia nửa củ sắn luộc với anh. Dũng bị mảnh đạn găm vào ngực, máu không ngừng tuôn ra, hơi thở đứt quãng.

Căn hầm phẫu thuật rung lên bần bật sau mỗi đợt pháo kích. Đèn dầu vụt tắt, chỉ còn lại bóng tối đặc quánh. Trong tay Thắng lúc này thuốc tê đã hết, dụng cụ y tế thiếu thốn đủ đường."Dũng, mày phải tỉnh! Tao không cho phép mày đi!" – Thắng gào lên, giọng lạc đi vì đau đớn và áp lực.Ba người đồng đội khác lập tức vây quanh, mỗi người cầm một chiếc đèn pin, dùng thân mình làm lá chắn che chắn cát bụi rơi xuống từ trần hầm để tạo ra vùng ánh sáng nhỏ hẹp trên ngực Dũng. Suốt ba tiếng đồng hồ, Thắng thực hiện ca mổ bằng đôi bàn tay run rẩy nhưng đôi mắt thì rực cháy quyết tâm. Để bạn không lịm đi vì đau, Thắng vừa mổ vừa kể chuyện về con đường hoa sữa Hà Nội, về lời hứa sẽ cùng nhau đi xem bóng đá sau ngày thắng trận.Dũng nghiến răng chịu đựng đến bật máu môi, tay nắm chặt lấy tay một người đồng đội khác như để truyền sức mạnh. Khi viên mảnh đạn cuối cùng được gắp ra, cả căn hầm như nghẹt thở. Thắng đổ gục xuống sàn vì kiệt sức, nhưng miệng mỉm cười khi thấy nhịp tim bạn dần ổn định.Nhiều năm sau, khi gặp lại nhau giữa thời bình, Dũng vẫn thường chỉ vào vết sẹo dài trên ngực và nói với con cháu: "Đây không phải vết sẹo chiến tranh, đây là dấu ấn của tình đồng chí. Nếu không có đôi tay của chú Thắng và ánh sáng đèn pin của anh em ngày ấy, ông đã không có ngày hôm nay."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn