Cựu chiến binh

Ca mổ dưới tán đước và trận chiến với "tử thần" (1)

Những năm 1966-1975, Rừng Sát là "lá phổi thép" áp sát cửa ngõ Sài Gòn. Đây là địa bàn cực kỳ khắc nghiệt với sông lạch chằng chịt, sình lầy, cá sấu và sự đánh phá hủy diệt của chất độc hóa học, bom tọa độ từ hạm đội Mỹ.

Hải Phòng29/03/2026Nguyễn Thị Bích Phương (xã Khúc Thừa Dụ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Sáu đưa bàn tay thô ráp, những ngón tay vẫn còn khéo léo như đang cầm dao mổ: "Cháu ạ, quân y Rừng Sát không có giường nệm, không có phòng tiệt trùng. Bệnh viện của tụi bác là những chiếc ghe tam bản hoặc những căn chòi lá dựng tạm dưới tán cây đước đại thụ để tránh máy bay soi. Mổ cho anh em nhiều khi chỉ có ánh sáng từ chiếc đèn pin quấn vải màn cho bớt chói. Thuốc men thiếu thốn đến mức phải dùng nước dừa thay dịch truyền, dùng vỏ cây đước nấu lên để sát trùng vết thương. Có những ca mổ, bác vừa cầm dao vừa phải canh chừng cá sấu bò lên sàn, vừa phải lắng nghe tiếng máy bay trực thăng 'cá băm' rà sát ngọn cây."

Giọng bác Sáu chợt rung lên, bác nheo mắt lại như để ngăn giọt nước mắt chực trào: "Bác nhớ nhất là anh Ba, một chiến sĩ đặc công thủy vừa đi đánh tàu địch trên sông lòng Tàu về thì bị trúng mảnh pháo. Anh ấy bị nát một bên cánh tay, máu tuôn xối xả. Lúc đưa vào trạm, anh Ba thào thào: 'Sáu ơi, mày cắt bỏ tay tao đi, để dành thuốc tê cho mấy đứa bị nặng hơn'. Cháu biết không, bác cầm con dao mổ mà tay run bần bật. Cả kíp mổ vừa làm vừa cắn chặt môi để không bật khóc. Không có thuốc tê đủ liều, anh Ba nghiến răng đến chảy máu môi, tay kia bám chặt vào mạn ghe nhưng tuyệt nhiên không rên rỉ một tiếng. Ca mổ xong, anh ấy chỉ kịp nhìn bác cười một cái rồi lịm đi vì kiệt sức."

Ánh mắt bác Sáu bỗng trở nên u uất khi nhắc về kẻ thù vô hình: "Đáng sợ nhất không phải là đạn lạc, mà là chất độc hóa học. Địch rải chất độc khiến rừng đước chết đứng, trơ trụi như những bộ xương khô. Anh em quân y tụi bác vừa lo cứu thương, vừa lo tìm rau rừng, tìm con ba khía để nuôi chiến sĩ. Có những đêm, bác đi hái lá thuốc dưới làn mưa bom tọa độ, chỉ mong tìm được thứ gì đó làm dịu đi cơn sốt rét ác tính cho anh em. Ở Rừng Sát, lính đặc công thủy chết vì nước mặn, vì cá sấu cũng nhiều như chết vì đạn, nhưng chưa bao giờ tụi bác để trận địa bỏ trống."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn