CA MỔ KHÔNG ĐỦ THUỐC MÊ
Tôi chưa từng nghĩ nghề y lại có ngày phải đối mặt với sự thiếu thốn đến như vậy.
Tôi chưa từng nghĩ nghề y lại có ngày phải đối mặt với sự thiếu thốn đến như vậy.
Một thương binh cần phải phẫu thuật gấp. Nếu không, anh sẽ không qua khỏi. Nhưng chúng tôi không đủ thuốc mê.
Tôi đứng lặng vài giây. Không phải vì do dự, mà vì hiểu rõ ca mổ này sẽ rất đau đớn cho người bệnh.
Tôi nói với anh:
“Anh cố gắng chịu đựng nhé. Chúng tôi sẽ làm nhanh nhất có thể.”
Anh gật đầu.
Trong căn hầm nhỏ, ánh đèn dầu rung nhẹ. Dao mổ bắt đầu.
Có những lúc, tiếng rên đau của người bệnh khiến tôi phải siết chặt tay hơn để giữ bình tĩnh. Tôi tự nhắc mình: “Không được dừng lại.”
Mỗi thao tác là một cuộc đấu tranh giữa sự sống và cái chết.
Khi ca mổ kết thúc, tôi kiệt sức. Nhưng người bệnh đã qua cơn nguy hiểm.
Tôi hiểu rằng ở chiến trường, người bác sĩ không chỉ cần kiến thức, mà còn cần sự can đảm đối diện với nỗi đau của con người.



