CA NGỢI ÔNG LƯƠNG VĂN QUYẾT
Người lính trở về Trước đây, khi Tổ quốc gọi tên, ông cũng chỉ là một chàng trai trẻ. Tuổi đôi mươi, chưa kịp yêu đương gì nhiều, chưa kịp báo hiếu bố mẹ. Nghe tiếng súng ngoài biên giới là ông gác lại hết.
CA NGỢI ÔNG LƯƠNG VĂN QUYẾT
Người lính trở về Trước đây, khi Tổ quốc gọi tên, ông cũng chỉ là một chàng trai trẻ. Tuổi đôi mươi, chưa kịp yêu đương gì nhiều, chưa kịp báo hiếu bố mẹ. Nghe tiếng súng ngoài biên giới là ông gác lại hết: gác lại ruộng vườn, gác lại ước mơ, khoác ba lô lên đường. Ngày đó không có gì ngoài niềm tin. Ăn cơm nắm, ngủ hầm, đi mấy chục cây số đường rừng chỉ trong một đêm. Bom đạn thì ác liệt, đồng đội ngã xuống thì hôm sau vẫn phải tiến lên. Ông kể: "Lúc đó không nghĩ gì nhiều đâu con. Chỉ nghĩ làm sao cho mau hết giặc, để được về với nhà." Và ông đã làm được. Ông cùng đồng đội giữ từng chốt, giữ từng con đường. Có những vết thương trên người, có những đêm mất ngủ đến giờ vẫn còn. Nhưng ông không bao giờ kể khổ. Chỉ kể chuyện vui, kể chuyện đồng đội. Giờ đây chiến tranh đã lùi xa. Ông trở về. Về với mái nhà nhỏ, với mảnh vườn, với con cháu. Sáng ông vẫn dậy sớm tưới rau, chiều ngồi kể chuyện ngày xưa cho tụi nhỏ nghe. Nhìn ông hiền lành, chân chất vậy thôi, chứ ngày trước ông cũng là "người hùng" đó. Không có ông và những người lính như ông ngày đó, thì đâu có bình yên để mình ngồi đây học hành, làm việc. Đâu có tự do để mình được chọn cuộc sống mình muốn.Ông không cần ai khen. Ông chỉ cười bảo: "Việc của thế hệ ông là đi đánh giặc. Việc của tụi con là giữ cho đất nước này ngày càng giàu đẹp."Cảm ơn ông. Cảm ơn thế hệ của ông. Tụi con hứa sẽ sống xứng đáng. Để mỗi lần nhìn thấy ông ngồi ở hiên nhà, tụi con đều thấy tự hào."Người anh hùng không cần áo choàng. Đôi khi, người anh hùng chỉ mặc áo bà ba và ngồi ở hiên nhà."
Nếu hỏi "anh hùng là ai?" Thì đó chính là mấy anh, mấy chị ngày xưa đó. Tuổi tụi mình bây giờ 18-20 còn đang lo chọn ngành, chọn trường, chọn quán cafe check-in. Còn các anh chị ngày đó 18-20 đã chọn balo con cóc, đôi dép cao su và khẩu súng để đi giữ nước. Không có wifi, không có điện thoại. Chỉ có thư tay, có trăng rừng, có bát cơm độn sắn. Đói thì chịu, rét thì chịu, bom rơi thì vẫn cười. Vì sau lưng là nhà, là mẹ, là cả một đất nước. Các anh chị không siêu nhân. Cũng sợ, cũng nhớ nhà, cũng viết thư tỏ tình mà không biết có gửi được không. Nhưng lúc Tổ quốc cần thì xông lên. Ngã xuống thì người khác lại đứng lên. Cứ thế mà đi. Giờ mình ngồi đây lướt điện thoại, uống trà đá, tự do hát hò. Tất cả là vì ngày đó có người đã đổi tuổi trẻ của mình lấy bình yên cho mình. Nên đừng để sự hy sinh đó bị lãng quên nha. Sống cho tử tế, học cho giỏi, yêu nước bằng cách của mình. Đó mới là cách "cảm ơn" xịn nhất tụi mình có thể làm. Kính cẩn nghiêng mình. Biết ơn vô hạn.



