Ca nước suối hiếm hoi chuyền tay giữa hai đợt pháo kích
Đơn vị của ông Cát nhận lệnh hành quân dọc theo dãy Trường Sơn huyền thoại để tiến sâu vào chiến trường miền Nam — nơi được mệnh danh là "tọa độ lửa".
"Đường Trường Sơn ngày ấy gian khổ không sao kể xiết. Những cơn mưa rừng thối đất thối cát, những cơn sốt rét rừng hành hạ đến gầy rộc người. Mệt đấy, run rẩy đấy, nhưng khi tiếng đạn pháo rống lên xa xa, nhìn dòng người trùng trùng điệp điệp bước tiếp, chân lại tự đập đất mà đi. Hồi đó trẻ lắm, chỉ có một niềm tin duy nhất: Phải đánh đuổi bằng sạch quân xâm lược." — Ông Phạm Văn Cát bồi hồi nhớ lại.
Đặt chân đến chiến trường miền Đông Nam Bộ — nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mong manh như một sợi tóc, ông Phạm Văn Cát cùng đồng đội bước vào những trận đánh giằng co nảy lửa. Giữa cái nắng cháy da người của rừng cao su và mùi khói pháo khét nồng trong chiến hào đất đỏ, ông Cát đã kiên cường bám trụ từng thước đất.
Có những đợt trận địa bị máy bay B-52 rải thảm, đất đá sạt lở lấp gần hết hầm. Ngay khi dải bom vừa dứt, ông Cát lại quẹt vội lớp khói súng bám đen trên mặt, ôm chặt báng súng nhô lên khỏi chiến hào để cản bước tiến của địch.
Giữa lằn ranh sinh tử, tình đồng chí, đồng đội trở thành điểm tựa thiêng liêng nhất:
Chiếc củ sắn lùi gạt vội lớp tro bếp bẻ đôi chia nhau.
Ca nước suối hiếm hoi chuyền tay giữa hai đợt pháo kích
Lời nhắn gửi vội vàng vội vã: "Nếu tớ không về, nhớ nhắn giúp mẹ tớ một lời..."
Nhiều người anh em chung bát cơm, chung chiến hào với ông Cát đã mãi mãi nằm lại nơi vách đá, rừng sâu. Sự hy sinh ấy không làm ông nhụt chí, mà trở thành mệnh lệnh thôi thúc người chiến sĩ Phạm Văn Cát càng thêm chắc tay súng tiến về phía trước.
Mùa xuân năm 1975, ông Phạm Văn Cát cùng đoàn quân giải phóng tiến vào Sài Gòn trong niềm vui vỡ òa của hàng triệu con tim Việt Nam. Ngày lá cờ đỏ sao vàng tung bay rực rỡ, đứng giữa dòng người hò reo mừng hòa bình, ông đã khóc — những giọt nước mắt nghẹn ngào cho ngày đất nước trọn niềm vui và cho những đồng đội đã dâng trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.
Chiến tranh lùi xa, ông Phạm Văn Cát trở về với cuộc sống đời thường, mang theo những vết thương thời chiến và vô vàn ký ức không thể nào quên. Với ông, "thời hoa lửa" trên chiến trường xưa không chỉ là câu chuyện của gian khổ và hy sinh, mà còn là vùng ký ức đẹp nhất, rực rỡ nhất của một thế hệ đã sống, cống hiến và dâng hiến trọn vẹn cho độc lập, tự do của Dân tộc.



