Anh hùng Lực lượng vũ trang

Cả sân bay vỡ òa trong im lặng

Hôm ấy, cơ sở nhận được tin khu vực bên kia sông bị kiểm soát gắt gao. Người phụ trách giao cho Trọng mang tài liệu đi rồi dặn: “Nếu thấy không an toàn thì tìm cách rút lui. Đừng liều.” Anh gật đầu, nhận túi tài liệu và lên đường khi trời vừa tối. Đêm ấy trôi qua rất chậm. Trong căn nhà lá, mọi người thay nhau ngồi chờ. Ngọn đèn dầu được vặn nhỏ, tiếng mưa ngoài hàng tre lúc to lúc nhỏ. Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng lo. Một đồng đội nhìn ra cửa nhiều lần rồi hỏi khẽ: “Liệu Trọng có qua được không?” Người phụ trách chỉ đáp:

Đồng Tháp11/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Cả sân bay vỡ òa trong im lặng

Hôm ấy, cơ sở nhận được tin khu vực bên kia sông bị kiểm soát gắt gao. Người phụ trách giao cho Trọng mang tài liệu đi rồi dặn:

“Nếu thấy không an toàn thì tìm cách rút lui. Đừng liều.”

Anh gật đầu, nhận túi tài liệu và lên đường khi trời vừa tối.

Đêm ấy trôi qua rất chậm.

Trong căn nhà lá, mọi người thay nhau ngồi chờ. Ngọn đèn dầu được vặn nhỏ, tiếng mưa ngoài hàng tre lúc to lúc nhỏ. Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng lo.

Một đồng đội nhìn ra cửa nhiều lần rồi hỏi khẽ:

“Liệu Trọng có qua được không?”

Người phụ trách chỉ đáp:

“Phải tin cậu ấy.”

Nhưng giọng ông cũng không giấu được sự căng thẳng.

Nửa đêm trôi qua.

Rồi gần sáng.

Ngoài sân vẫn chỉ có tiếng nước nhỏ từ mái lá xuống nền đất.

Tôi được nghe kể rằng đến lúc ấy, nhiều người đã nghĩ có thể anh phải ẩn ở đâu đó hoặc gặp trở ngại trên đường.

Đúng lúc trời bắt đầu hửng sáng, có tiếng gõ cửa theo ám hiệu quen thuộc.

Mọi người cùng ngẩng lên.

Người phụ trách mở cửa.

Nguyễn Văn Trọng đứng trước hiên, áo quần ướt sũng, chân dính đầy bùn, nhưng chiếc túi tài liệu không hề ướt.

Trong giây lát, không ai nói gì.

Anh bước vào, đặt túi xuống rồi nói nhỏ:

“Tài liệu đã giao xong.”

Chỉ bấy nhiêu thôi.

Không có lời kể dài dòng, không có sự tự hào trong giọng nói.

Mọi người nhìn anh, nhìn chiếc túi khô ráo giữa căn nhà còn ẩm hơi mưa.

Một đồng đội định hỏi điều gì đó rồi lại thôi.

Người phụ trách mở túi kiểm tra. Mọi thứ còn nguyên vẹn.

Ông ngẩng lên nhìn Trọng rất lâu, đôi mắt đỏ hoe vì thức trắng cả đêm.

Rồi ông chỉ khẽ đặt tay lên vai anh.

Không ai vỗ tay.

Không ai reo lên.

Nhưng chính sự im lặng ấy lại chứa nhiều cảm xúc hơn mọi tiếng reo hò.

Tôi được nghe kể rằng lúc ấy, trong căn nhà nhỏ, ai cũng hiểu chàng trai trẻ vừa đi qua một đêm đầy hiểm nguy và đã đặt sự an toàn của tài liệu lên trên sự an toàn của chính mình.

Một lúc sau, người phụ trách mới hỏi:

“Có khó khăn nhiều không?”

Trọng cười nhẹ:

“Có lúc tưởng không về kịp.”

“Sao vẫn cố?”

Anh nhìn ngọn đèn dầu đang cháy nhỏ:

“Vì em biết mọi người đang chờ.”

Câu trả lời ấy khiến cả căn nhà lại lặng đi.

Nhiều năm sau, một đồng chí từng có mặt đêm ấy kể với tôi:

“Tôi không nhớ mình đã nói gì. Tôi chỉ nhớ cảm giác khi thấy Trọng đứng ở cửa lúc trời gần sáng. Không ai reo mừng, nhưng ai cũng thấy nghẹn trong lòng.”

Mỗi lần viết lại câu chuyện này, tôi luôn hình dung căn nhà lá ẩm mưa, ngọn đèn dầu nhỏ, những con người thức trắng và chàng trai trẻ bước vào trong ánh sáng mờ của buổi sớm.

Không có sân bay nào vỡ òa.

Chỉ có một căn nhà cách mạng lặng đi vì xúc động, nơi mọi người hiểu rằng điều làm nên giá trị của Nguyễn Văn Trọng không phải những chiến công ồn ào, mà là sự trung thành với nhiệm vụ, lòng dũng cảm âm thầm và tinh thần trở về với đồng đội bằng tất cả trách nhiệm của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cả sân bay vỡ òa trong im lặng | Câu chuyện thời hoa lửa