Cả tiểu đội lao ra san lấp ngay trong đêm để kịp cho đoàn xe sáng hôm sau. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ai cũng hiểu mình có thể không trở về, (1)
Cả tiểu đội lao ra san lấp ngay trong đêm để kịp cho đoàn xe sáng hôm sau. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ai cũng hiểu mình có thể không trở về,
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, trên tuyến đường huyết mạch Đường Trường Sơn, có biết bao chàng trai, cô gái tuổi mười tám đôi mươi đã xung phong ra mặt trận. Họ là lực lượng Thanh niên xung phong – những người mở đường, tải đạn, san lấp hố bom giữa mưa bom bão đạn.
Anh Lâm (tên nhân vật được kể lại theo lời đồng đội) quê ở một làng nhỏ miền Trung. Ngày lên đường nhập ngũ, anh chỉ kịp nắm tay mẹ và nói:
“Con đi rồi sẽ về, mẹ đừng lo!”
Công việc của anh và đồng đội vô cùng nguy hiểm. Ban ngày máy bay địch đánh phá dữ dội, ban đêm cả đơn vị lại lặng lẽ ra đường san lấp hố bom, đảm bảo xe vận tải kịp vào chiến trường. Có những đêm mưa rừng tầm tã, đất đá sạt lở, đôi bàn tay phồng rộp vì cuốc xẻng, nhưng không ai kêu ca.
Một lần, sau trận bom lớn, đoạn đường trọng điểm bị phá hỏng nặng. Nếu không sửa kịp, đoàn xe chi viện sẽ bị chậm lại. Anh Lâm đã tình nguyện ở lại cùng tổ công tác, làm việc suốt đêm để thông đường. Nhờ sự dũng cảm và tinh thần trách nhiệm ấy, tuyến đường đã được nối lại đúng thời gian, đảm bảo mạch máu giao thông không bị gián đoạn.
Sau này, khi đất nước hòa bình, những người đồng đội còn sống vẫn nhắc về anh với niềm tự hào và xúc động. Họ kể rằng điều đáng quý nhất ở anh không chỉ là sự gan dạ, mà còn là tấm lòng luôn Cả tiểu đội lao ra san lấp ngay trong đêm để kịp cho đoàn xe sáng hôm sau. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ai cũng hiểu mình có thể không trở về,



