Bài viết

Ca trực đặc biệt trong đêm mưa

Hưng Yên12/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ấy trời mưa nặng hạt. Gió cuối mùa đông quất vào cửa kính bệnh viện huyện khiến những người trực đêm đều có chút rùng mình. Khoa Cấp cứu vừa trải qua một ca tai nạn giao thông khá nặng, ai nấy đều thấm mệt. Bệnh viện nhỏ, trang thiết bị thiếu thốn, nhưng bác sĩ và điều dưỡng vẫn cố gắng xoay xở tốt nhất có thể.

Khoảng hơn 11 giờ khuya, cánh cửa phòng cấp cứu bật mở. Một chiến sĩ bộ đội biên phòng mặc áo mưa ướt sũng lao vào, theo sau là hai đồng đội đang dìu một người khác bị thương nặng ở chân.

“Báo cáo bác sĩ, đồng chí của tôi bị thương khi truy đuổi nhóm buôn lậu ở rừng giáp biên. Chúng tôi đưa về đến đây là nhanh nhất rồi!” – anh chiến sĩ nói gấp gáp, giọng run vì lạnh và lo lắng.

Bác sĩ trực, chị Hòa, lập tức lao ra kiểm tra. Vết thương ở chân người lính khá sâu, máu thấm ướt cả băng đã quấn tạm. Mặt anh tái đi vì mất máu và lạnh. Chị Hòa ra hiệu cho điều dưỡng chuẩn bị cáng, dịch truyền và dụng cụ cầm máu.

“Các anh đưa anh ấy lên bàn mổ nhỏ. Chúng tôi phải xử lý ngay.” – chị nói.

Nhìn ba chiến sĩ bộ đội đứng ướt nhẹp, run vì mưa gió, chị Hòa không khỏi thấy thương. Suốt nhiều năm công tác, chị gặp không ít trường hợp bộ đội bị thương khi làm nhiệm vụ, nhưng mỗi lần tiếp nhận vẫn thấy xúc động. Họ âm thầm bảo vệ biên cương để người dân yên ngủ, nhưng ít mấy ai biết những lúc sinh tử mà họ phải đối mặt.

Ca xử lý kéo dài gần một giờ. Vết thương sâu đến tận cơ, chị Hòa phải khâu cẩn thận từng lớp. Khi kim chỉ cuối cùng được thắt lại, chị thở phào.

“May mắn là không đứt động mạch lớn. Anh ấy sẽ hồi phục, nhưng cần theo dõi vài ngày.” – chị nói.

Nghe vậy, hai chiến sĩ đứng cạnh nhau nhẹ nhõm thấy rõ. Một người khẽ nói: “Cảm ơn bác sĩ… thật lòng cảm ơn.”

Chị Hòa chỉ mỉm cười: “Các anh bảo vệ biên giới cho chúng tôi, còn việc cứu người là nhiệm vụ của chúng tôi. Mỗi người một vị trí, ai cũng góp phần giữ bình yên.”

Sau khi bệnh nhân được chuyển sang phòng hồi sức, chị Hòa bảo điều dưỡng lấy thêm nước nóng và khăn sạch cho ba người lính. Họ từ chối nhận chăn hay giường nghỉ: “Chúng tôi trực nhiệm vụ, phải ở lại bên đồng đội.”

Gần 2 giờ sáng, mưa vẫn chưa dứt. Hành lang bệnh viện yên ắng chỉ còn tiếng giọt mưa và tiếng máy đo nhịp tim. Hai người lính ngồi im lặng cạnh giường đồng đội. Ánh mắt họ chỉ có nỗi lo lắng xen lẫn sự kiên định – một điều rất đặc trưng của những người lính.

Chị Hòa đi kiểm tra lại vết thương. Bệnh nhân đã tỉnh, giọng yếu nhưng rõ: “Chị… cứu tôi rồi à?”

“Ừ, anh yên tâm. Không sao nữa đâu.” – chị đáp nhẹ.

Anh nắm lấy tay chị Hòa, mắt đỏ vì cảm động: “Cảm ơn bác sĩ. Chúng tôi làm nhiệm vụ ai cũng xác định có thể bị thương. Nhưng biết rằng sau lưng có các bác sĩ như chị… chúng tôi yên tâm lắm.”

Chị Hòa khẽ cười: “Các anh chỉ cần sống và khỏe. Việc còn lại để bệnh viện lo.”

Trời sáng dần. Mưa đã tạnh. Mặt trời đầu đông lên nhè nhẹ sau dãy núi xa. Người lính bị thương chìm vào giấc ngủ sâu hơn. Hai đồng đội vẫn túc trực, kiên nhẫn như những cột mốc sống.

Chị Hòa đứng ngoài cửa phòng hồi sức nhìn vào, chợt thấy lòng mình ấm lại. Có những đêm trực mệt nhoài, nhưng nhờ những khoảnh khắc như thế này mà chị hiểu: nghề y và người lính luôn có một sợi dây gắn kết đặc biệt – cả hai đều đang bảo vệ sự sống và bình yên theo cách của riêng mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ca trực đặc biệt trong đêm mưa | Câu chuyện thời hoa lửa