Cựu chiến binh

CA TRỰC GIỮA BIỂN ĐÊM

Giữa biển đêm mênh mông, ca trực của người lính hải quân không chỉ là nhiệm vụ quân sự mà còn là cuộc đối thoại thầm lặng với sóng gió, với nỗi nhớ nhà và trách nhiệm bảo vệ chủ quyền Tổ quốc. Trong những giờ phút tĩnh lặng ấy, bản lĩnh người lính được tôi luyện bền bỉ. Ca trực đêm trở thành ký ức không thể phai trong đời quân ngũ của bác Nguyễn Tiến Xuân.

Thanh Hóa25/12/2025Nguyễn Thị Kiều. Nguyễn Thị Hiền. Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Biển về đêm không ồn ào như ban ngày mà lặng sâu, tối sẫm, chỉ còn tiếng sóng đều đều vỗ vào mạn tàu và ánh đèn canh chập chờn giữa mênh mông nước biếc. Khi ấy, bác Nguyễn Tiến Xuân – chiến sĩ hải quân thuộc đơn vị Lữ đoàn Hải quân – đứng gác trên boong tàu, mắt hướng về phía chân trời, tay nắm chắc khẩu súng đã theo mình suốt nhiều năm công tác. “Đêm trên biển dài lắm cháu ạ,” bác chậm rãi kể, “mỗi ca trực như dài gấp đôi ban ngày, vì vừa canh giữ, vừa nghĩ đến đất liền.”

Người viết hình dung dáng người lính trẻ năm ấy, gầy nhưng rắn rỏi, trong bộ quân phục sậm màu muối biển, lặng lẽ đối diện với sóng gió và cả những thử thách vô hình. Bác kể rằng có những đêm mưa gió dập dềnh, tàu nghiêng lắc dữ dội, gió táp rát mặt, nhưng vị trí gác không ai được rời. “Lúc đó chỉ tự nhủ một điều: mình đứng đây là để phía sau yên ổn,” bác nói, giọng trầm xuống.

Ca trực đêm không chỉ là trách nhiệm mà còn là nơi người lính học cách đối diện với chính mình. Trong bóng tối mênh mông của biển, bác Xuân đã thấm thía ý nghĩa của hai chữ “chủ quyền” – không phải là điều gì trừu tượng, mà là từng giờ đứng gác, từng ánh mắt không rời đường chân trời, từng giọt mồ hôi hòa vào vị mặn của biển khơi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn