CA TRỰC TRONG ĐÊM MƯA RỪNG
Một đêm trực gác giữa mưa rừng Trường Sơn, bác Phạm Thị Ngọc cùng đồng đội phải thay phiên nhau canh giữ tuyến đường vận tải trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt và tầm nhìn gần như bằng không.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.
Mái tóc của bác Phạm Thị Ngọc đã bạc trắng.
Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.
Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng thanh niên xung phong trên tuyến Trường Sơn, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm xúc động đặc biệt.
Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.
Đối với bác Ngọc, những đêm ca trực giữa mưa rừng là ký ức không thể nào quên.
Nhiều người thường nghĩ rằng ca trực chỉ là ngồi canh gác trong yên tĩnh.
Nhưng ở Trường Sơn năm ấy, yên tĩnh đôi khi lại là điều nguy hiểm nhất.
Hôm ấy, trời bắt đầu đổ mưa từ chiều.
Mưa rừng không dứt.
Từng hạt mưa nặng trĩu đập xuống tán lá.
Rồi chảy thành từng dòng nhỏ trên nền đất đỏ.
Đơn vị của bác Ngọc được phân công trực gác bảo vệ tuyến đường vận tải.
Đây là đoạn đường trọng điểm.
Xe cộ thường đi qua vào ban đêm.
Vì vậy, không được phép xảy ra bất kỳ sai sót nào.
Khi màn đêm buông xuống, mưa càng nặng hạt hơn.
Gió rừng thổi mạnh làm tán cây nghiêng ngả.
Ánh sáng gần như bị che khuất hoàn toàn.
Mỗi người được phân công một vị trí.
Khoảng cách không xa nhưng cũng không thể nhìn rõ nhau trong bóng tối.
Chỉ có tiếng gọi ngắn gọn khi cần thiết.
Bác Ngọc đứng ở một đoạn dốc nhỏ bên đường.
Chiếc áo mưa mỏng không đủ che hết cái lạnh.
Nước mưa thấm dần vào vai áo.
Thỉnh thoảng, tiếng động cơ từ xa vọng lại.
Mọi người lập tức căng mình quan sát.
Nhưng rồi chỉ là tiếng vọng của gió rừng hoặc tiếng cây gãy.
Có những lúc cơn buồn ngủ kéo đến.
Nhưng không ai dám lơ là.
Bởi chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến cả đoàn xe phía sau.
Trong ca trực dài ấy, mọi người thay phiên nhau giữ tỉnh táo.
Người đi tuần.
Người quan sát.
Người hỗ trợ tín hiệu khi xe đi qua.
Đến gần sáng, mưa bắt đầu giảm dần.
Rừng dần hiện ra trong màn sương trắng.
Không khí lạnh và ẩm ướt bao trùm khắp nơi.
Khi đoàn xe đầu tiên xuất hiện, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm.
Tuyến đường vẫn an toàn.
Nhiệm vụ đêm đó đã được giữ trọn vẹn.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại đêm mưa rừng Trường Sơn, bác Ngọc vẫn không quên cảm giác lạnh buốt và căng thẳng ấy.
Bác thường nói:
“Có những đêm không cần tiếng súng, nhưng vẫn là một trận chiến với sự tỉnh táo của con người.”
Và ký ức về ca trực giữa mưa rừng vẫn mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người thanh niên xung phong Phạm Thị Ngọc.


