Caau truyện thời hoa lửa số 44
ĐỨA TRẺ BÊN HỐ BOM
Năm 1972, tại một vùng quê miền Bắc, cậu bé Nam mới 10 tuổi đã quen với tiếng còi báo động và những lần chạy xuống hầm trú ẩn.
Chiến tranh khiến tuổi thơ của Nam khác hẳn những đứa trẻ ngày nay. Trường học nhiều lần phải sơ tán. Những buổi học diễn ra dưới hầm đất hoặc trong những căn nhà tranh tạm bợ.
Một buổi chiều, sau trận ném bom của máy bay Mỹ, Nam cùng các bạn theo người lớn ra cánh đồng giúp đắp lại đoạn đê bị hư hỏng. Nhìn những hố bom sâu hoắm giữa ruộng lúa, cậu không khỏi sợ hãi.
Người cha đặt tay lên vai con và nói:
Rồi sẽ có ngày những hố bom này thành ruộng lúa xanh.
Câu nói ấy khiến Nam ghi nhớ suốt đời.
Nhiều năm sau chiến tranh, Nam trở thành kỹ sư thủy lợi. Chính anh là người tham gia xây dựng những công trình phục vụ sản xuất trên quê hương.
Một lần đứng giữa cánh đồng xanh mướt, anh chợt nhớ đến lời cha năm nào. Những hố bom đã biến mất, thay vào đó là những mùa vàng bội thu.
Câu chuyện về cậu bé bên hố bom cho thấy sức sống mãnh liệt của dân tộc Việt Nam. Từ đổ nát chiến tranh, đất nước đã vươn lên mạnh mẽ bằng ý chí và khát vọng hòa bình.


