CÁC BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG
Trong lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, có những con người bình dị nhưng mang trong mình sức mạnh tinh thần vô cùng lớn lao. Họ không chỉ góp phần làm nên chiến thắng của đất nước bằng chính công sức và xương máu của mình, mà còn để lại những câu chuyện khiến bao thế hệ phải khắc ghi. Một trong những biểu tượng ấy chính là Bà mẹ Việt Nam anh hùng – Mẹ Nguyễn Thị Thứ ở Quảng Nam, người phụ nữ đã cống hiến gần như toàn bộ những người thân yêu nhất cho Tổ quốc. Cuộc đời mẹ là một bản trường ca
Sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng quê Điện Bàn, Quảng Nam, tuổi thơ của mẹ Thứ gắn liền với những cánh đồng lúa, những mùa mưa lũ và những ngày lam lũ mưu sinh. Cuộc đời mẹ tưởng như sẽ bình lặng trôi đi với vai trò làm vợ, làm mẹ, chăm lo gia đình như bao phụ nữ quê mùa khác. Nhưng chiến tranh đã kéo mẹ vào một hành trình mà không ai có thể ngờ tới. Khi giặc xâm lược tràn đến, mẹ hiểu rằng đất nước muốn đứng dậy thì mỗi gia đình phải biết hy sinh. Và mẹ đã làm điều đó bằng tất cả niềm tin và tấm lòng của mình.
Chồng mẹ và 9 người con trai đều lần lượt lên đường chiến đấu. Rồi một người con rể, hai cháu ngoại cũng theo bước chân những người anh hùng ấy để bảo vệ quê hương. Mỗi lần con trai cầm súng rời nhà, mẹ đều dặn dò bằng giọng trầm ấm, bình tĩnh nhưng chứa đựng tình yêu thương to lớn:
“Mẹ không có gì cho các con ngoài niềm tin. Các con cứ đi, mẹ còn sức là mẹ còn đứng vững.”
Những lời dặn ấy không phải để che giấu nỗi đau, mà là để truyền thêm sức mạnh cho các con, để họ ra đi mà không bị vướng bận bởi hình ảnh người mẹ già cô đơn ở quê nhà.
Thế nhưng, chiến tranh quá khốc liệt. Những tờ giấy báo tử bắt đầu tìm đến căn nhà nhỏ của mẹ. Lần đầu tiên nhận tin con hy sinh, mẹ gần như khụy xuống, tay giữ chặt bức điện tín mà run bần bật. Nhưng khi bà con hàng xóm đến an ủi, mẹ chỉ lau nước mắt rồi nói khẽ:
“Nó chết cho quê hương, mẹ tự hào.”
Rồi lần thứ hai, lần thứ ba… có những ngày mẹ nhận tin hai người con ngã xuống ở hai chiến trường khác nhau. Nỗi đau ấy không có lời nào tả hết. Nhưng mẹ chưa bao giờ khóc òa hay kêu trời, kêu đất. Mẹ chỉ lặng lẽ vào gian thờ thắp hương, đôi vai gầy run theo từng hơi thở. Trái tim mẹ tan nát, nhưng ý chí của mẹ chưa bao giờ lung lay.
Tổng cộng, 12 người thân yêu của mẹ – 12 mảnh ruột thịt – đã hy sinh vì Tổ quốc. Với người bình thường, chỉ mất một người đã là nỗi đau khủng khiếp. Còn với mẹ Thứ, mẹ chịu đựng nỗi đau ấy đến 12 lần trong cuộc đời. Nhưng chưa bao giờ mẹ oán trách, chưa bao giờ mẹ gọi sự hy sinh đó là bất công. Mẹ cho rằng đó là trách nhiệm của mỗi người Việt Nam trong thời chiến.



