Các cháu hát được bài Kết đoàn chứ?
Bác đi về phía chúng tôi. Các đồng chí ban tổ chức ca nhạc thấy Bác, khách quốc tế và các đồng chí cùng đi đông quá, vội chạy lo đi tìm ghế cho Bác và các đại biểu. Nhƣng gom góp lại cũng chỉ đƣợc chục cái, ai ngồi, ai không? Vừa lúc đó, Bác đã nhanh nhẹn bƣớc tới, hình nhƣ việc giải quyết linh hoạt các khó khăn dù lớn dù nhỏ đã thành thói quen đối với Bác. Bác cƣời với chúng tôi rồi ngồi ngay xuống bãi cỏ phía trƣớc. Các đại biểu Đảng bạn đi sau đều theo Bác mà ngồi cả xuống cỏ. Ban tổ chức thở phào trút đƣợc mối lo. Số ghế ít ỏi đã chuẩn bị đâm ra thừa. Anh Nguyễn Hữu Hiếu chỉ huy chúng tôi trình bày bài ca ngợi Đảng và ca ngợi Bác. Chƣa bào giờ chúng tôi biểu diễn trong trạng thái say mê đến thế! Âm hƣởng bài hát ca ngợi Bác chƣa dứt, niềm say mê của chúng tôi chƣa kịp lắng xuống thì Bác đứng lên, tiến về phía chúng tôi. Chúng tôi sung sƣớng chờ nghe tiếng nói hồn hậu của Bác mà phần lớn chúng tôi chỉ đƣợc nghe qua loa truyền thanh. Nhƣng không, Bác không nói chuyện với chúng tôi mà đến gần bục chỉ huy rồi bƣớc lên. Và trƣớc nỗi thích đến muốn reo lên của chúng tôi, Bác cầm lấy đũa chỉ huy của anh Nguyễn Hữu Hiếu. Chúng tôi càng thích thú khi thấy các đồng chí bạn xôn xao kinh ngạc. Nhiều vị đứng lên, rồi tất cả cùng đứng lên để nhìn Bác rõ hơn. Các đồng chí bạn ngạc nhiên là phải, vì trong quá trình hoạt động của Bác, mọi ngƣời chỉ biết Bác đã từng trải qua nhiều ngành nghề, nhƣng có ai nghe nói Bác chỉ huy một dàn nhạc giai hƣởng hiện đại với cả khối hợp xƣớng ngót nghìn ngƣời. Bác vẫn điềm tĩnh hỏi chúng tôi: - Các cháu hát đƣợc bài Kết đoàn chứ? Và chúng tôi đã đàn và hát bài Kết đoàn dƣới sự chỉ huy của Bác. Bác không nói lời dạy bảo gì khác đối với chúng tôi, Bác chỉ bắt nhịp cho chúng tôi hát bài Kết đoàn; chính là chúng tôi đã hát lên lời dạy bảo của Bác.



