“Các cháu sinh ra trong hòa bình, hãy cố gắng học tập và sống tốt. Đó là cách các cháu giữ gìn những gì mà thế hệ chúng tôi đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ
Năm 2020, trong một buổi gặp mặt cựu chiến binh tại địa phương, tôi có dịp nghe ông Nguyễn Văn T. – một người từng trực tiếp tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ – kể lại câu chuyện của mình.
Giọng ông trầm nhưng chắc, như mang theo cả một thời quá khứ còn chưa khép lại.
Ông kể rằng khi ấy, ông mới chỉ vừa tròn đôi mươi. Những ngày hành quân lên Điện Biên, bộ đội phải kéo pháo bằng tay qua núi rừng hiểm trở. Không có máy móc hỗ trợ, tất cả đều dựa vào sức người. Có những đêm mưa rừng trút xuống, đường trơn trượt, từng bước chân nặng như đeo đá. Nhiều người ngã xuống vì kiệt sức, nhưng rồi lại gượng dậy, tiếp tục kéo pháo.
Ông dừng lại một chút, ánh mắt xa xăm:
“Lúc đó, chúng tôi không nghĩ đến sống chết. Chỉ nghĩ rằng nếu mình dừng lại, đồng đội phía trước sẽ gặp nguy hiểm, đất nước sẽ không được tự do.”
Trong một lần kéo pháo, đơn vị của ông bị địch phát hiện và bắn phá. Khói lửa mù mịt, tiếng nổ vang dội cả núi rừng. Một người đồng đội thân thiết của ông đã hy sinh ngay bên cạnh. Ông nói, đó là khoảnh khắc ông không bao giờ quên. Nhưng cũng chính lúc ấy, ông hiểu rõ hơn bao giờ hết giá trị của độc lập.
Sau nhiều ngày đêm chiến đấu gian khổ, chiến dịch kết thúc với thắng lợi vang dội. Khi nghe tin chiến thắng, ông và đồng đội chỉ biết ôm nhau giữa chiến hào, không ai nói thành lời, chỉ có nước mắt lặng lẽ rơi.
Kết thúc câu chuyện, ông nhìn chúng tôi và nói chậm rãi:
“Các cháu sinh ra trong hòa bình, hãy cố gắng học tập và sống tốt. Đó là cách các cháu giữ gìn những gì mà thế hệ chúng tôi đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ.”


