Các chiến sĩ chiến đấu (1)
Phần lớn các chiến sĩ chiến đấu tại Thành Cổ khi ấy còn rất trẻ
Phần lớn các chiến sĩ chiến đấu tại Thành Cổ khi ấy còn rất trẻ. Nhiều người chỉ mới mười tám, đôi mươi, ở cái tuổi đáng lẽ đang ngồi trên ghế nhà trường, đang sống những ngày tháng yên bình bên gia đình. Họ rời xa quê hương, gác lại những ước mơ riêng tư, khoác lên mình màu áo lính để bước vào cuộc chiến sinh tử. Có người ngã xuống khi chưa kịp gửi về quê nhà một dòng tin nhắn hỏi thăm cha mẹ. Có người hòa mình vào lòng đất mẹ, tên tuổi chỉ còn được khắc ghi trong ký ức của đồng đội và trong lòng nhân dân. Sự ra đi của các anh lặng lẽ nhưng vô cùng lớn lao, để lại nỗi đau xé lòng cho những người ở lại. Trong hoàn cảnh thiếu thốn và gian khổ đến cùng cực, tình đồng chí, đồng đội đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc. Những bát cơm sẻ nửa, những ngụm nước chuyền tay, những lời động viên thì thầm giữa bom đạn đã giúp các anh vượt qua nỗi sợ hãi và cái chết luôn rình rập. Chính tình người ấy đã thắp sáng niềm tin, giúp các chiến sĩ đứng vững giữa chiến trường khốc liệt.



