“Các chú bộ đội đúng là con cháu của nhân dân, lúc nào cũng nghĩ cho bà con.” Anh Nam chỉ cười hiền:
“Các chú bộ đội đúng là con cháu của nhân dân, lúc nào cũng nghĩ cho bà con.” Anh Nam chỉ cười hiền:
“Các chú bộ đội đúng là con cháu của nhân dân, lúc nào cũng nghĩ cho bà con.”
Anh Nam chỉ cười hiền:duy nhất để bà con sang bên kia suối đi làm nương.
Anh tên là Nam, là chiến sĩ của đơn vị bộ đội đóng quân gần đó. Hôm ấy, trên đường đi tuần tra, anh thấy mấy em nhỏ phải lội qua dòng nước chảy xiết để đến trường. Thấy vậy, anh liền quay về đơn vị xin ít gỗ và dụng cụ rồi một mình ra sửa cầu.
Từ sáng sớm đến chiều muộn, mồ hôi anh ướt đẫm lưng áo xanh. Bàn tay chai sạn nhưng anh vẫn cẩn thận đóng từng chiếc đinh cho chắc chắn. Mấy cụ già trong bản thấy vậy liền mang cho anh bát nước chè xanh, còn các em nhỏ đứng quanh cổ vũ.
Khi cây cầu được sửa xong, mọi người đều vui mừng. Một cụ già xúc động nói:
“Các chú bộ đội đúng là con cháu của nhân dân, lúc nào cũng nghĩ cho bà con.”
Anh Nam chỉ cười hiền:
“Chúng cháu là bộ đội của dân mà bà.”Ngoài khơi xa của Tổ quốc, nơi những con sóng ngày đêm vỗ vào bờ đá, có một hòn đảo nhỏ luôn có bóng dáng của những người lính hải quân canh giữ.
Trong số đó có anh lính trẻ tên là Minh.
Minh rời quê hương khi vừa tròn hai mươi tuổi. Quê anh ở một vùng làng nhỏ ven sông, nơi có mẹ già và hàng tre xanh trước ngõ. Ngày lên đường ra đảo làm nhiệm vụ, mẹ chỉ nắm tay anh và dặn:
“Con đi giữ biển đảo, mẹ ở nhà luôn tự hào về con.”
Những ngày đầu trên đảo thật nhiều thử thách.
Nắng gió mặn của biển làm da ai cũng sạm đi. Nước ngọt phải tiết kiệm từng giọt. Nhưng Minh và đồng đội vẫn luôn lạc quan.
Mỗi sáng sớm, khi mặt trời đỏ rực nhô lên từ biển, họ đứng nghiêm trang chào cờ. Lá cờ Tổ quốc tung bay giữa gió biển khiến ai cũng thấy trong lòng dâng lên niềm tự hào khó tả. 🇻🇳
Buổi tối, sau khi hoàn thành ca trực, Minh thường ngồi trên mỏm đá nhìn ra biển. Sóng vỗ rì rào như kể chuyện quê hương. Anh nhớ mẹ, nhớ con đường làng, nhớ tiếng trẻ con nô đùa.



