Các Mẹ Ở Vùng Căn Cứ Dương Minh Châu – Những "Bà Tiên" Giữa Đời Thường
Trong những bài học lịch sử về mảnh đất Tây Ninh, ngoài những trận đánh vang dội, em luôn bị thu hút bởi câu chuyện về những người Mẹ Việt Nam Anh hùng ở vùng căn cứ Dương Minh Châu. Các Mẹ không cầm súng, nhưng lòng dũng cảm của các Mẹ thì không gì sánh bằng.
Những "người gác cổng" thầm lặng
Ở vùng căn cứ, mỗi ngôi nhà của các Mẹ đều là một pháo đài. Em rất xúc động khi biết rằng:
Bát cơm chia đôi: Giữa lúc đói khổ, các Mẹ sẵn sàng nhường những hạt gạo cuối cùng cho bộ đội, còn mình thì ăn củ mài, rau rừng.
Ánh mắt cảnh giác: Các Mẹ chính là những "trạm thông tin" sống. Chỉ cần một cử động nhỏ của quân địch, các Mẹ đã nhanh chóng báo tin để bộ đội kịp thời ẩn nấp hoặc phản công.
Sự hy sinh cao cả
Có những người Mẹ ở Tây Ninh đã tiễn đến người con cuối cùng ra trận và không một ai trở về. Nhưng khi gặp các anh bộ đội, Mẹ vẫn trìu mến gọi "Con ơi!", vẫn chăm sóc các anh như con ruột của mình. Tình yêu thương ấy rộng lớn đến mức có thể xoa dịu mọi đau thương của chiến tranh.



