Các pháo thủ
Ngay lập tức, các pháo thủ bật dậy như lò xo, mỗi người lao về vị trí của mình.
Ngay lập tức, các pháo thủ bật dậy như lò xo, mỗi người lao về vị trí của mình. Khi hai chiến sĩ nạp đạn đang kéo các hòm đạn rỗng ra khỏi pháo, bỗng vang lên một tiếng kêu đau đớn. Hóa ra, có một chiến sĩ vì chờ địch quá lâu đã chui vào chiếc hòm đạn dài chưa đầy 1,4 mét để ngủ tạm, không ai hay biết.
Mệnh lệnh tiếp tục vang lên. Bốn khẩu pháo đồng loạt hướng nòng về phía tàu địch ngoài biển. Khi loạt đạn đầu tiên rời nòng, cả một góc trời bừng sáng rực lửa. Cũng trong khoảnh khắc ấy, tàu chiến Mỹ phát hiện ra trận địa của ta và điên cuồng bắn trả. Pháo địch trút xuống dữ dội, đầu đạn rơi “bịch bịch” khắp nơi. Đến sáng hôm sau mới biết, do hoảng loạn, nhiều quả đạn của địch chưa kịp lắp ngòi nổ nên rơi xuống mà không phát nổ.
Đơn vị của ông bắn được hai loạt thì đài chỉ huy ra lệnh:
“Tạm ngừng bắn!”
Ông Kiểm còn kịp hỏi lại vì sao thì được báo: tàu địch đã trúng đạn, bốc cháy - trên đài quan sát đã nhìn thấy rõ. Đêm ấy, đơn vị ông bắn cháy một tàu chiến Mỹ, buộc đối phương phải tháo chạy.
Hoàn thành nhiệm vụ, đơn vị nhanh chóng thu pháo rút về hậu cứ. Khi xe pháo vừa về đến nơi thì trời cũng vừa hửng sáng. Tin chiến thắng lan nhanh. Lãnh đạo Đảng, chính quyền các xã quanh vùng kéo đến chúc mừng. Theo sau là các mẹ, các chị mang gà, lợn, gạo nếp đến khao quân, mừng những người lính pháo binh vừa lập nên một chiến công oanh liệt giữa biển lửa.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng ký ức ấy vẫn sống mãi trong trái tim người lính năm xưa - ông Hoàng Ngọc Kiểm, thôn Nam Minh Lệ, xã Nam Gianh, tỉnh Quảng Trị.


