Các thanh niên xung phong Đại đội 915, Đội 91 Bắc Thái
ĐẠI ĐỘI 915 – KHÚC TRÁNG CA BẤT TỬ TRÊN MẢNH ĐẤT THÉP
Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những cái tên đã trở thành huyền thoại, có những mảnh đất đã trở thành thánh địa của lòng quả cảm. Với mỗi người dân Thái Nguyên và sinh viên đang học tập tại "Thủ đô gió ngàn", Khu di tích Đại đội 915 không chỉ là một địa chỉ đỏ, mà còn là biểu tượng rực rỡ nhất của "Câu chuyện thời hoa lửa" – nơi 60 đóa hoa xuân đã mãi mãi nằm lại ở tuổi đôi mươi để bảo vệ huyết mạch giao thông của Tổ quốc. Ngược dòng thời gian về những ngày máu và hoa Những ngày cuối năm 1972, khi cả miền Bắc đang oằn mình dưới chiến dịch đánh phá ác liệt bằng máy bay B-52 của đế quốc Mỹ nhằm đưa miền Bắc về "thời kỳ đồ đá". Thái Nguyên – trung tâm công nghiệp gang thép và là nút giao thông huyết mạch tiếp tế cho tiền tuyến miền Nam – đã trở thành trọng điểm đánh phá. Tại Ga Lưu Xá, hàng nghìn tấn hàng hóa viện trợ đang bị tồn đọng. Nhiệm vụ cấp bách lúc bấy giờ là phải giải tỏa số hàng này để kịp thời chuyển ra tiền tuyến. Đại đội 915 thuộc Đội 91 Bắc Thái, với quân số chủ yếu là các nam, nữ thanh niên dân tộc Tày, Nùng, Dao, Sán Chay... đã nhận mệnh lệnh tiến về "túi bom" Lưu Xá. Họ đi với tinh thần "Sống bám cầu đường, chết kiên cường bất khuất". Đêm Noel định mệnh và sự hy sinh hóa thân vào sông núi Chẳng ai có thể quên được đêm 24/12/1972. Khi cả thế giới đang hướng về lễ Giáng sinh với thông điệp hòa bình, thì tại Ga Lưu Xá, những tiếng nổ rung trời của bom B-52 đã xé nát màn đêm. Trong lúc đang nỗ lực bốc xếp những kiện hàng cuối cùng, một trận bom rải thảm đã đánh trúng vào khu vực hầm trú ẩn của đơn vị. Chỉ trong tích tắc, 60 chiến sĩ TNXP cùng nhiều cán bộ thủ kho đã hy sinh. Họ ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, có người mới chỉ 17, 18 tuổi, có người còn dang dở những lá thư tình viết vội chưa kịp gửi về quê nhà. Nỗi đau ấy quá lớn lao, nhưng sự hy sinh ấy đã trở thành một tượng đài bất tử trong lòng dân tộc. Họ đã hiến dâng tuổi thanh xuân của mình để giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ ngừng chảy. Cảm xúc từ một người trẻ hôm nay Bước chân vào không gian thiêng liêng của Khu di tích hôm nay, giữa khói hương trầm mặc, tôi không khỏi xúc động khi nhìn lên bảng vàng ghi danh 60 liệt sĩ. Những gương mặt trên ảnh thờ sao mà trẻ quá, nụ cười của họ vẫn rạng rỡ như chính bầu trời hòa bình mà họ đã dùng máu thịt để đổi lấy. Là một sinh viên Khoa Cơ khí, hàng ngày tiếp xúc với máy móc, với những bản vẽ khô khan, nhưng khi đứng trước di tích này, tôi hiểu rằng: Để có được những xưởng máy rộn rã tiếng cười, để chúng tôi được yên tâm nghiên cứu khoa học, thế hệ cha anh đã phải trải qua những năm tháng "ăn cơm vắt, ngủ hầm sâu" và đối mặt với cái chết trong gang tấc. Sự hy sinh của Đại đội 915 chính là lời nhắc nhở đanh thép về lòng yêu nước và ý chí kiên trung của con người Việt Nam. Từ lý tưởng cách mạng đến trách nhiệm của sinh viên kỹ thuật "Câu chuyện thời hoa lửa" không phải là câu chuyện của quá khứ ngủ yên, mà là ngọn lửa sưởi ấm và soi đường cho chúng tôi. Sinh viên ngành Cơ khí – những người sẽ trực tiếp cầm cờ trong công cuộc công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước – cần phải tiếp nối tinh thần "thép" của những người con Bắc Thái năm xưa. Nếu ngày xưa, các anh chị TNXP bám trụ đường ray dưới mưa bom, thì ngày nay, chúng tôi phải bám lấy giảng đường, bám lấy công nghệ để đưa Việt Nam vươn xa. Sự sáng tạo trong kỹ thuật, sự tỉ mỉ trong từng chi tiết máy chính là cách chúng tôi tri ân những người đã ngã xuống. Chúng tôi hiểu rằng, mỗi bước tiến của kỹ thuật nước nhà hôm nay đều có sự vun đắp từ xương máu của thế hệ 915 anh hùng. Lời kết Khép lại bài viết này, trong lòng tôi vẫn vang vọng câu nói: "Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta, mà hãy hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay". Di tích Đại đội 915 sẽ mãi là "địa chỉ đỏ" trong trái tim mỗi sinh viên Thái Nguyên. Chúng tôi nguyện đem hết sức trẻ, trí tuệ và lòng nhiệt huyết để viết tiếp những chương mới cho đất nước, xứng đáng với danh hiệu sinh viên của mảnh đất truyền thống cách mạng vẻ vang. Giáng sinh với thông điệp hòa bình, thì tại Ga Lưu Xá, những tiếng nổ rung trời của bom B-52 đã xé nát màn đêm. Trong lúc đang nỗ lực bốc xếp những kiện hàng cuối cùng, một trận bom rải thảm



