Thân nhân liệt sĩ, người có công

Các trận đánh lớn trên cửa biển trong chiến tranh

Bắc Ninh19/05/2026VŨ VĂN TÙNG4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Biển đêm đen đặc như mực. Từng con sóng lớn từ ngoài khơi đập vào cửa biển Cửa Việt, tung bọt trắng xóa dưới ánh pháo sáng chập chờn. Tiếng máy tàu gầm rú, tiếng pháo hạm vọng vào bờ như sấm động. Trên trận địa phòng thủ ven biển, những người lính hải quân và đặc công nước của quân giải phóng đang lặng lẽ chuẩn bị cho một trận đánh lớn chưa từng có. Năm ấy, chiến tranh bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Địch dùng tàu chiến, xuồng cao tốc và cả máy bay yểm trợ để kiểm soát các cửa biển miền Trung. Chúng muốn cắt đường tiếp tế, ngăn quân ta vận chuyển vũ khí từ biển vào đất liền. Nhưng chính nơi cửa biển đầy sóng dữ ấy lại trở thành chiến trường khốc liệt, nơi những trận đánh táo bạo liên tiếp nổ ra. Đại đội đặc công nước của anh Lâm được giao nhiệm vụ bí mật tập kích đoàn tàu vận tải quân sự đang neo ngoài cửa biển. Đó là một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm. Địch có radar, pháo sáng và lính gác dày đặc. Chỉ cần sơ suất nhỏ, cả đơn vị có thể bị xóa sổ giữa biển đêm. Chiều hôm ấy, trời nổi giông lớn. Mưa quất trắng mặt biển. Trong căn hầm trú quân sát mép nước, anh Lâm trải tấm bản đồ đã nhàu nát lên bàn tre. “Đây là tuyến tàu địch thường đi,” anh nói nhỏ. “Hai tàu tuần tra đi trước. Sau đó là tàu vận tải chở đạn và nhiên liệu. Nếu đánh trúng chiếc giữa, cả đội hình sẽ rối loạn.” Chiến sĩ trẻ tên Hòa nuốt nước bọt: “Anh Lâm… nếu bị phát hiện giữa biển thì sao?” Anh Lâm nhìn mọi người rồi cười nhẹ: “Thì chiến đấu tới cùng. Cửa biển này là đường sống của chiến trường miền Nam. Không giữ được thì đồng đội ngoài kia thiếu đạn, thiếu thuốc.” Cả căn hầm im lặng. Ngoài trời, tiếng sóng rít lên từng hồi dài. Nửa đêm, đội đặc công bắt đầu xuất phát. Mỗi người chỉ mang theo dao găm, thuốc nổ nam châm và khẩu súng ngắn bọc kín chống nước. Họ lặng lẽ bơi giữa biển đen lạnh buốt. Mưa tạt vào mặt đau rát. Phía xa, ánh đèn tàu địch hiện lên mờ mờ. Từng người áp sát dưới làn nước lạnh ngắt. Hòa cảm thấy tim mình đập mạnh tới nghẹt thở. Lần đầu tiên cậu tham gia một trận đánh lớn ngoài biển. Chỉ cần một ánh đèn quét trúng, tất cả sẽ biến thành bia cho đại liên trên tàu. Một chiếc xuồng tuần tra bất ngờ chạy ngang qua. Ánh đèn pha lia sát mặt nước. “Tất cả lặn xuống!” anh Lâm ra hiệu. Mọi người chìm sâu xuống biển. Hòa nín thở tới tức ngực. Tiếng động cơ gầm ngay phía trên đầu. Một phút… hai phút… rồi chiếc xuồng đi xa dần. Khi nổi lên, Hòa thở dốc. Anh Lâm vỗ vai cậu: “Bình tĩnh. Trận này còn dài.” Họ tiếp tục áp sát tàu vận tải lớn nhất. Thân tàu đen sì cao như bức tường thép. Từ boong vọng xuống tiếng lính địch cười nói. Anh Lâm và hai chiến sĩ nhanh chóng gắn thuốc nổ dưới mạn tàu. Từng khối bộc phá được cố định bằng nam châm cực mạnh. Đồng hồ hẹn giờ bắt đầu chạy. Bất ngờ, một tên lính trên boong phát hiện tiếng động. “Ai dưới đó?” Đèn pha bật sáng rực mặt biển. “Bị lộ rồi!” một chiến sĩ hét lên. Tiếng súng đại liên lập tức nổ dữ dội. Đạn cày mặt nước tung bọt trắng xóa. Anh Lâm quát lớn: “Rút!” Cả đội lao xuống nước bơi tản ra. Xuồng tuần tra rú còi inh ỏi. Pháo sáng bắn lên đỏ rực cả vùng cửa biển. Hòa vừa bơi vừa nghe tiếng đạn rít sát tai. Một đồng đội phía sau trúng đạn, chìm xuống giữa làn nước đỏ loang. “Anh Ba!” Hòa gào lên. Nhưng anh Lâm kéo mạnh cậu đi: “Không được quay lại!” Chỉ vài giây sau, một tiếng nổ kinh hoàng xé toạc màn đêm. Chiếc tàu vận tải bốc cháy dữ dội. Cột lửa khổng lồ dựng lên giữa cửa biển. Đạn pháo và nhiên liệu trên tàu phát nổ liên tiếp như sấm dội. Hai tàu tuần tra hoảng loạn va vào nhau giữa làn khói lửa. Từ trận địa ven bờ, pháo binh quân giải phóng lập tức khai hỏa. Hàng loạt quả đạn gầm lên lao ra biển. Địch phản công điên cuồng. Pháo hạm từ ngoài khơi bắn vào bờ dữ dội. Cả vùng cửa biển rung chuyển. Những căn nhà tranh ven biển đổ sập. Cát bụi và khói lửa phủ kín bầu trời. Sáng hôm sau, biển vẫn còn mùi khét của thuốc súng. Xác tàu cháy trôi dạt vào bờ. Nhưng trận đánh chưa kết thúc. Địch quyết định mở cuộc càn quét lớn nhằm tiêu diệt lực lượng đặc công nước. Hàng chục tàu chiến và trực thăng kéo tới phong tỏa toàn bộ cửa biển. Trong căn hầm chỉ huy, anh Lâm nhận nhiệm vụ mới: giữ bằng được trận địa pháo ven biển cho tới khi dân và thương binh rút lui an toàn. Đó gần như là nhiệm vụ cảm tử. Chiều xuống, tàu chiến địch bắt đầu áp sát. Tiếng đại bác từ ngoài khơi dội vào như động đất. Cây cối gãy đổ, cát tung mù trời. Hòa nằm bên khẩu DKZ, tay run lên vì căng thẳng. Anh Lâm nhìn ra biển rồi bình tĩnh nói: “Hôm nay có thể nhiều người không trở về. Nhưng nếu cửa biển này mất, địch sẽ tràn sâu vào đất liền.” Không ai nói gì. Chiếc tàu chiến đầu tiên vừa lọt vào tầm bắn, anh Lâm hét lớn: “Bắn!” Khẩu DKZ giật mạnh. Quả đạn lao đi trúng ngay mạn tàu. Một cột khói bùng lên. Địch lập tức bắn trả dữ dội. Đất cát văng khắp nơi. Một chiến sĩ ngã gục bên công sự. Nhưng trận địa của quân ta vẫn không im tiếng. Từng loạt đạn liên tiếp bắn ra biển. Một chiếc xuồng địch bốc cháy. Trực thăng quần đảo trên đầu rồi trút rocket xuống trận địa. Cả cửa biển chìm trong khói lửa mịt mù. Giữa lúc ác liệt nhất, anh Lâm bị mảnh pháo găm vào vai. Máu thấm đỏ áo. Hòa hoảng hốt: “Anh bị thương rồi!” Anh Lâm nghiến răng: “Còn bắn được là còn giữ trận địa!” Rồi anh tự tay nạp đạn cho khẩu pháo. Trận chiến kéo dài suốt nhiều giờ. Đến khi trời tối hẳn, địch buộc phải rút ra xa ngoài khơi vì thiệt hại nặng. Cửa biển vẫn nằm trong tay quân giải phóng. Sau trận đánh, bờ biển tan hoang. Những hố bom chằng chịt kéo dài tới tận rặng phi lao. Đồng đội hy sinh được phủ cờ nằm lặng im bên mép sóng. Hòa ngồi cạnh anh Lâm dưới ánh lửa nhỏ. “Em từng nghĩ biển đẹp và yên bình,” cậu khẽ nói. Anh Lâm nhìn ra màn đêm ngoài khơi: “Trong chiến tranh, nơi nào cũng có thể thành chiến trường. Nhưng rồi sẽ tới ngày biển chỉ còn tiếng sóng, không còn tiếng súng nữa.” Nhiều năm sau chiến tranh kết thúc, người dân vùng cửa biển vẫn kể cho con cháu nghe về những trận đánh dữ dội năm xưa. Họ kể về những người lính đặc công nước lặng lẽ bơi giữa biển đêm, về những trận pháo rung chuyển cửa biển và những con người đã ngã xuống để giữ đường tiếp tế cho chiến trường. Biển hôm nay đã bình yên. Nhưng dưới những lớp sóng bạc đầu kia, dường như vẫn còn vang vọng tiếng động cơ tàu chiến, tiếng pháo nổ và lòng quả cảm của những người lính năm xưa nơi cửa biển khói lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Các trận đánh lớn trên cửa biển trong chiến tranh | Câu chuyện thời hoa lửa