“Cách mạng” theo ý Bác Hồ
“Cách mạng” theo ý Bác Hồ
Năm 1946, khi nêu lên khẩu hiệu “cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư”, một số cán bộ đã góp ý với Người là nghe “nó cũ quá”. Bác đã giải thích, đại ý “không phải cái gì cũng bỏ”. Năm 1947, ở Chiến khu Việt Bắc, với tên ký là Tân Sinh, Bác viết cuốn “Đời sống mới”, xuất bản lần đầu tiên ngay trong năm đó. Trong trang đầu tiên đề cập tới “Đời sống mới”, tác giả viết “Không phải cái gì cũ cũng bỏ hết, không phải cái gì cũng làm mới. Cái gì cũ là xấu, thì phải bỏ. Thí dụ: ta phải bỏ hết tính lƣời biếng, tham lam. Cái gì cũ mà không xấu nhƣng phiền phức thì phải sửa đổi lại cho hợp lý. Thí dụ: đơn cử cƣới hỏi quá xa xỉ, ta phải làm bớt đi “Cái gì cũ mà tốt thì phát triển thêm. Thí dụ, ta phải tƣơng thân, tƣơng ái, tận trung với nƣớc, tận hiếu với dân hơn khi trƣớc. Cái gì mới mà hay thì ta phải làm. Thí dụ, ăn ở cho hợp vệ sinh, làm việc cho có ngăn nắp”. Năm 1958, khi đồng chí Giang Đức Tuệ, Bí thƣ Tỉh ủy Thái Bình đến gặp Bác tại Văn phòng Chủ tịch ngày 20 tháng 10, Bác dặn: Cách mạng chỉ xóa bỏ cái xấu, cái dở và giữ lại cái tốt, cái hay”. Văn phòng Hội đồng bộ trƣởng có lƣu trữ một bài nói chuyện của Bác, nhan đề "thực hành tiết kiệm, chống tham ô lãng phí, chống bệnh quan liêu" (vào năm 1952). Bác nói “Cách mạng là tiêu diệt những cái xấu, xây dựng những cái tốt”. Bác thực sự đã cho ta tấm gƣơng sáng về lời nói và cả về hành động cách mạng. Bác đã ngiên cứu, đối chiếu, gạn lọc, xóa bỏ tất cả những cái xấu ngay trong lòng xã hội mới hiện đại, văn minh nhất đƣơng thời, đồng thời đã phát hiện và giữ lại tất cả những cái hay, tốt, đẹp của lịch sử phát triển các dân tộc trên thế giới, cổ kim, đông tây. Ngƣời đã thấy đƣợc cái hay, cái tốt trong Phật giáo, Thiên chúa giáo, trong Khổng học để vận dụng vào cuộc cách mạng Việt Nam dƣới ánh sáng những điều hay, điều tốt của Chủ nghĩa Mác-Lênin. Bác cũng thấy đƣợc trong từng con ngƣời, từng cộng đồng ngƣời, tuy “cũ”, tuy “xấu”, nhƣng vẫn có cái “tốt” để phục vụ cách mạng, mà cái tốt trên hết “là lòng yêu Tổ quốc, yêu nƣớc, thƣơng nòi”. Cho nên , đã có những ngƣời làm quan to cho Pháp, cho triều đình Huế, đã học và kiếm đƣợc nhiều tiền trên đất nƣớc “tƣ bản”, những nhà „tƣ sản”, những “địa chủ”, những công nhân sống lâu, sống lâu với kẻ địch, nhƣng họ vẫn thấy đƣợc cái điều “cách mạng” ở Chủ tịch Hồ Chí Minh, tin và đi theo “Cụ Hồ”. Ngƣời đã đến viếng và thắp hƣơng ở đền Bà Triệu tại Thanh Hóa, thích các làn điệu dân ca Nghệ Tĩnh, Việt Nam, Pháp, Ý. Khi nói, khi viết đều dùng lời lẽ, chữ nghĩa giản dị, khi cần thiết cũng đã nêu lên những ý hay của Tổng thống Hoa Kỳ, dí dỏm của ngƣời Anh, sâu sắc của Không Tử. Tất cả những điều ấy và biết bao điều khác nữa đâu có thể nói Bác là “cũ”!. Bác đã từng nói “Một đoàn thể mạnh thì cái tốt ngày càng phát triển, cái dở ngày càng bớt đi. Một điều tốt phải đƣa ra cho tất cả mọi ngƣời cùng học, một điều xấu phải đƣa ra tất cả mọi ngƣời cùng biết mà tránh”. Ngƣời cũng đã dạy rằng xóa điều xấu, làm điều tốt không thể gấp gáp đƣợc. Vì nếu có nấu cơm cũng phải 15 phút mới chín, huống chi là sửa chữa cả một nƣớc đã 80 năm nô lệ, ngƣời tốt có, ngƣời xấu có, một đám ruộng có lúa lại có cỏ, muốn nhổ cỏ cũng phải vài ba giờ mới xong”. Trong tình hình đổi mới của nƣớc ta hiện nay, cụm từ "Cách mạng, cái xấu, cái tốt”, nhất thiết cũng cần cho chúng ta suy nghĩ. Mở cửa đón gió bốn phƣơng, không phải “nhập” cả những điều “mới”, “hiện đại” nhƣng lại xấu xa, đồi bại, có những cái không tốt của “khách” mà chính họ cũng bỏ, tởm lợm, càng không phải một cuộc “loại bỏ” những cái “cũ” đẹp dần mất đi, cái mới chƣa tốt lại đang đƣợc o bế, đang có “môi trƣờng” sinh sôi, nảy nở. Điều này làm cho ai đó, rất cực đoan, muốn trở lại hai đầu “cũ, cũ hết, mới, mới hết; cũ xấu hết, mới tốt hết”. Đó là một thái độ không “cách mạng”, nhƣ lời Bác dạy.


