Cựu chiến binh

Cái bắt tay

Lào Cai09/05/2026hoàng tiến Đông4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hôm đó đơn vị chúng tôi nhận được tin sẽ có một nhóm lính mới lên tăng cường. Nghe vậy, ai cũng vừa mừng vừa lo. Mừng vì có thêm người, lo vì biết đâu họ còn rất trẻ, còn rất bỡ ngỡ.

Buổi chiều, nhóm lính mới tới. Họ bước lên con dốc dài, vai đeo ba lô to gần bằng nửa người, ánh mắt vừa háo hức vừa căng thẳng.

Trong số đó có một cậu trông nhỏ nhất, mặt còn rất non. Khi giới thiệu xong, cậu chìa tay về phía tôi, nói:
“Em là Nam.”

Tôi bắt tay cậu. Bàn tay gầy nhưng siết rất chặt.

“Anh là người đầu tiên em bắt tay từ lúc lên đây,” cậu nói, rồi cười ngượng. “Em hơi run.”

Tôi vỗ vai cậu:
“Run là bình thường.”

Những ngày sau đó, Nam luôn đi sát chúng tôi, học từng việc nhỏ: đào hầm, ngụy trang, hành quân trong đêm. Cậu hỏi rất nhiều, và luôn gật đầu rất nghiêm túc mỗi khi được hướng dẫn.

Một buổi tối, khi đang ngồi nghỉ, Nam hỏi tôi:
“Anh vào đây lâu chưa?”

“Tương đối.”

Cậu im lặng một lúc rồi nói:
“Em sợ lúc đầu thôi. Chắc rồi sẽ quen.”

Tôi không biết phải trả lời thế nào.

Vài ngày sau, đơn vị phải tham gia một trận đánh bất ngờ. Mọi thứ diễn ra nhanh và dữ dội. Khi tiếng súng lắng xuống, chúng tôi kiểm tra lại từng người.

Nam nằm cách chiến hào không xa. Gương mặt cậu vẫn còn nét bỡ ngỡ như ngày đầu đến đơn vị.

Tôi ngồi xuống bên cạnh rất lâu.

Tối hôm đó, khi quay về lán, tôi chợt nhớ ra: cái bắt tay hôm đầu tiên là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau.

Và cũng là lần duy nhất.

Từ đó về sau, mỗi khi gặp một người lính mới, tôi luôn là người chủ động chìa tay trước.

Vì tôi biết, đôi khi một cái bắt tay có thể là khởi đầu… hoặc cũng có thể là tất cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn