CÁI BẮT TAY DƯỚI MƯA BOM
Những năm kháng chiến chống Mỹ, tại một bệnh xá dã chiến ở miền Trung, Hùng là y tá quân đội Việt Nam. Một ngày, anh gặp Carlos – bác sĩ trẻ đến từ Cuba, tình nguyện sang giúp Việt Nam chữa trị cho thương binh.
Carlos nói tiếng Việt còn chậm, Hùng biết tiếng Tây Ban Nha chỉ vài từ đơn giản. Nhưng trong công việc, họ hiểu nhau rất nhanh. Hùng chuẩn bị thuốc men, Carlos trực tiếp băng bó, phẫu thuật. Dưới ánh đèn mờ và tiếng bom xa xa, họ cùng nhau cứu sống nhiều người lính.
Có đêm bệnh xá bị bom rung chuyển. Carlos đẩy Hùng xuống hầm trú ẩn, còn mình quay lại che chắn cho các bệnh nhân. Khi yên tiếng bom, hai người nhìn nhau, mồ hôi lẫn bụi đất, rồi mỉm cười nhẹ nhõm.
Ngày Carlos trở về Cuba, Hùng nắm chặt tay bạn. Carlos nói chậm rãi, nhưng rất rõ:
“Việt Nam – Cuba, mãi là anh em.”
Nhiều năm sau, mỗi lần nghe nhắc đến Cuba, Hùng lại nhớ đến người bạn quốc tế đã cùng mình đứng giữa chiến tranh, vì sự sống và hòa bình.



