Cái bắt tay giữa rừng già và lời hứa ngày chiến thắng – Một câu chuyện thời hoa lửa
Đầu năm 1975, Đại tướng Võ Nguyên Giáp gặp các chiến sĩ lái xe giữa rừng già và nhấn mạnh vai trò của họ trong cuộc hành quân thần tốc. Ông căn dặn mỗi giờ xe chạy nhanh hơn sẽ góp phần đưa ngày giải phóng miền Nam đến sớm hơn và giảm bớt hy sinh. Một chiến sĩ quê Hà Tây hứa sẽ đưa hàng đến nơi, đi đến nơi và trở về an toàn. Đại tướng bắt tay từng người và nói: “Hẹn gặp lại các đồng chí giữa Sài Gòn ngày toàn thắng!”. Lời hẹn trở thành động lực để những người lính vượt qua bom đạn, đưa các chuyến hàng kịp thời đến chiến trường. Ngày 30/4/1975, lời hẹn năm xưa thành hiện thực, thể hiện niềm tin, tình đồng đội và ý chí của một thế hệ thời hoa lửa.

Cái bắt tay giữa rừng già và lời hứa ngày chiến thắng – Một câu chuyện thời hoa lửa
Những ngày đầu năm 1975, khi thời cơ lịch sử đang đến gần, khắp các chiến trường miền Nam trở nên khẩn trương hơn bao giờ hết. Từng đoàn quân được lệnh chuẩn bị, từng tuyến đường được mở rộng, từng chuyến hàng âm thầm nối hậu phương với tiền tuyến.
Trong rừng già, giữa những cung đường còn phủ đầy dấu vết bom đạn, một nhóm chiến sĩ thuộc Tiểu đoàn 101 lái xe đang chuẩn bị nhận nhiệm vụ chở quân nhu cho một cánh quân ở phía Đông.
Họ là những người lính đã quá quen với những chuyến xe trong đêm. Quen với tiếng máy bay trên đầu, quen với những hố bom bất ngờ xuất hiện giữa đường, quen với những cung đường chỉ cần một phút sơ sẩy là có thể phải trả giá bằng cả tính mạng.
Nhưng lần này, ai cũng cảm nhận được một điều khác thường.
Không khí khẩn trương hơn.
Nhiệm vụ nặng nề hơn.
Và phía trước dường như đang có một ngày rất lớn của dân tộc.
Trong lúc các chiến sĩ đang chuẩn bị xe, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đến gặp họ.
Sự xuất hiện của vị Tổng Tư lệnh giữa rừng khiến những người lính vô cùng xúc động. Họ nhanh chóng tập hợp, đứng nghiêm chờ Đại tướng.
Nhưng ông không đứng xa để nói chuyện.
Đại tướng bước đến gần từng người, hỏi han tình hình xe cộ, đường sá và công tác chuẩn bị. Ông hiểu rằng trong một chiến dịch thần tốc, những chiếc xe vận tải tưởng như chỉ là phương tiện phía sau lại có ý nghĩa vô cùng quan trọng.
Nhìn những người lính lái xe trước mặt, Đại tướng căn dặn:
– Trận này chúng ta đánh thần tốc. Các đồng chí lái xe chính là đôi chân của chiến dịch. Xe chạy nhanh một giờ, miền Nam sớm giải phóng một giờ, xương máu chiến sĩ bớt đổ một giờ.
Cả nhóm im lặng lắng nghe.
Mỗi người đều hiểu ý nghĩa của lời nói ấy.
Một chuyến xe đến chậm có thể làm chậm cả một đơn vị. Một đoàn xe không đến đúng lúc có thể ảnh hưởng đến một hướng tiến quân. Trong những ngày quyết định ấy, từng giờ, từng phút đều có giá trị.
Nhưng phía sau lời thúc giục “thần tốc” vẫn là một nỗi lo rất lớn của người chỉ huy: làm sao đưa quân nhu đến chiến trường nhanh nhất mà vẫn bảo đảm an toàn cho người lính.
Một chiến sĩ quê Hà Tây bước lên, dõng dạc nói:
– Báo cáo Đại tướng, chúng em hứa sẽ đưa hàng đến nơi, đi đến nơi về đến chốn!
Đại tướng mỉm cười.
Ông đưa tay bắt lấy bàn tay chai sạn của người lính.
Rồi ông lần lượt bắt tay từng người.
Những cái bắt tay không dài, nhưng chứa đựng biết bao niềm tin.
Trước khi rời đi, Đại tướng nói:
– Hẹn gặp lại các đồng chí giữa Sài Gòn ngày toàn thắng!
Một câu nói giản dị mà sau này những người lính ấy nhớ mãi.
Bởi trong chiến tranh, có những lời nói chỉ thoáng qua trong một khoảnh khắc, nhưng lại trở thành động lực để người ta vượt qua những ngày gian khổ nhất.
Đêm hôm đó, đoàn xe nổ máy.
Tiếng động cơ vang lên giữa rừng già.
Những chiếc xe nối đuôi nhau tiến vào màn đêm, mang theo quân nhu, vũ khí và cả lời hẹn của vị Tổng Tư lệnh.
Đường phía trước đầy hiểm nguy.
Có những đoạn đường bị bom cày nát. Có những nơi phải chạy xuyên qua khói bụi, vượt qua những cây cầu tạm bợ và những trọng điểm có thể bị đánh phá bất cứ lúc nào.
Nhưng những người lính lái xe vẫn giữ vững tay lái.
Trong cabin, giữa tiếng động cơ và tiếng bom xa gần, có lẽ họ vẫn nhớ cái bắt tay trong rừng già và câu nói:
“Hẹn gặp lại các đồng chí giữa Sài Gòn ngày toàn thắng!”
Lời hẹn ấy như tiếp thêm sức mạnh cho những bàn chân đạp ga, cho những bàn tay giữ vô lăng.
Họ hiểu rằng mình không chỉ đang lái một chiếc xe.
Họ đang chở theo thời cơ của cả một dân tộc.
Mỗi chuyến xe vượt qua một cung đường nguy hiểm là thêm một bước đưa ngày chiến thắng đến gần. Mỗi giờ hành quân được rút ngắn là thêm một giờ đất nước tiến về ngày thống nhất.
Rồi mùa xuân năm 1975 đi vào lịch sử.
Những đoàn quân thần tốc tiến về Sài Gòn.
Ngày 30 tháng 4, chiến dịch kết thúc bằng thắng lợi, miền Nam được giải phóng, đất nước bước vào một thời kỳ mới.
Lời hẹn giữa rừng già năm nào cuối cùng đã thành sự thật.
Những người lính lái xe đã giữ lời.
Họ đã đưa hàng đến nơi, đã đi đến nơi và cùng đồng đội đi tới ngày toàn thắng.
Có thể nhiều năm sau, người ta không còn nhớ hết những cung đường mà họ từng đi qua, những chiếc xe họ từng lái hay bao nhiêu lần họ đã vượt qua hiểm nguy.
Nhưng chắc chắn họ không thể quên cái bắt tay giữa rừng già năm ấy.
Bởi đó không chỉ là cái bắt tay của một vị Đại tướng với người lính.
Đó là cái bắt tay của niềm tin.
Và câu nói “Hẹn gặp lại giữa Sài Gòn ngày toàn thắng” đã trở thành một lời hứa thiêng liêng, tiếp sức cho những người lính vượt qua những năm tháng cuối cùng của thời hoa lửa để đưa non sông về một mối.



