Bài viết

Cái Bắt Tay Trước Giờ Xuất Phát

Một cái bắt tay tưởng chừng bình thường trước giờ xuất phát lại trở thành lời chào cuối cùng, mang theo sự tin tưởng và tình đồng đội sâu sắc.

Gia Lai04/05/2026Nguyễn Đức Trịnh (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Trước mỗi nhiệm vụ, chúng tôi không nói nhiều,” ông Bình kể. “Chỉ nhìn nhau… là đủ hiểu.” Đêm đó, tổ của ông nhận nhiệm vụ đặc biệt. Không ai nói ra, nhưng ai cũng biết mức độ nguy hiểm. “Trước khi đi, chúng tôi đứng thành một vòng nhỏ.” Không có nghi thức gì cầu kỳ. Không lời dặn dò dài dòng. “Chỉ là từng người bắt tay nhau.” Khi đến lượt ông, anh Lực – người bạn thân nhất trong tổ – nắm tay ông chặt hơn bình thường. “Nó nhìn tôi, cười nhẹ… nhưng mắt thì rất nghiêm.” Ông Bình nhớ rõ cảm giác ấy:
“Cái siết tay đó… như muốn nói nhiều điều mà không cần lời.” Họ lên đường trong đêm, di chuyển nhanh và lặng lẽ. Nhiệm vụ diễn ra căng thẳng. Khi đang rút lui, tổ bị phát hiện. “Tiếng súng nổ ra. Mọi thứ diễn ra rất nhanh.” Trong lúc hỗn loạn, ông Bình và anh Lực bị tách ra. “Tôi gọi… nhưng không có tiếng trả lời.” Ông buộc phải tiếp tục rút lui theo kế hoạch. “Đó là lần cuối cùng tôi thấy nó.” Sau này, ông mới biết anh Lực đã ở lại chặn địch để đồng đội thoát. “Không ai thấy rõ… nhưng ai cũng hiểu.” Nhiều năm trôi qua, ông Bình vẫn nhớ cái bắt tay trước giờ xuất phát. “Không phải cái bắt tay nào cũng giống nhau.” Ông nhìn xuống bàn tay mình, giọng trầm lại:
“Có những cái bắt tay… là để giữ nhau lại trong ký ức.” Trong thời hoa lửa, đôi khi một cái bắt tay không chỉ là lời chào – mà là lời hứa, lời tin tưởng và cả lời tạm biệt không bao giờ nói thành lời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn