Cựu chiến binh

CÁI BẪY GÀ RỪNG GIỮA ĐẠI NGÀN

CÁI BẪY GÀ RỪNG GIỮA ĐẠI NGÀN

05/02/2026Vũ Đức Anh Tuấn (xã Định Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÁI BẪY GÀ RỪNG GIỮA ĐẠI NGÀN

Tôi là Trịnh Văn Sáng. Trong những năm tháng ở đơn vị, cái thiếu lớn nhất của người lính không chỉ là quần áo hay thuốc men, mà còn là thức ăn tươi. Bởi vậy, mỗi khi có dịp cải thiện bữa ăn, dù chỉ là chút thịt rừng nhỏ nhoi, anh em đều coi đó là niềm vui lớn. Và một trong những kỷ niệm tôi nhớ nhất chính là lần bẫy được gà rừng để cải thiện.

Đơn vị tôi khi ấy đóng quân sâu trong rừng. Rau rừng thì có thể hái, nhưng thịt thì hiếm lắm. Cơm độn sắn, canh rau loãng ăn mãi cũng quen, nhưng thỉnh thoảng ai cũng thèm một miếng thịt để có sức. Thấy quanh khu vực có dấu chân gà rừng, mấy anh em bàn nhau thử đặt bẫy.

Bẫy làm rất đơn giản, toàn từ những vật liệu sẵn có. Dây dù tháo từ ba lô, cành cây rừng uốn lại thành vòng. Người từng có kinh nghiệm ở quê chỉ cho anh em cách chọn chỗ: phải là lối gà hay đi kiếm ăn, gần bãi đất trống, có vết bới lá khô. Mồi chỉ là ít thóc khô giữ lại từ phần ăn, quý lắm mới dám dùng.

Sáng hôm đó, sau giờ công việc, tôi cùng hai đồng đội lặng lẽ ra kiểm tra bẫy. Đi trong rừng phải thật nhẹ, nói chuyện cũng chỉ dám thì thầm. Tim ai cũng hồi hộp, vừa hy vọng lại vừa lo chẳng được gì. Khi đến gần chỗ đặt bẫy, từ xa đã nghe thấy tiếng động lạ. Chúng tôi nhìn nhau, ánh mắt sáng lên.

Quả đúng như vậy, một con gà rừng đã mắc bẫy.

Cảm giác lúc ấy khó tả lắm. Không phải vì săn được con gà, mà vì nghĩ đến bữa cơm tối của cả tiểu đội sẽ có thêm chút cải thiện. Chúng tôi cẩn thận gỡ bẫy, rồi nhanh chóng mang về đơn vị. Ai cũng vui, nhưng vẫn giữ đúng kỷ luật, không ồn ào, không phô trương.

Khi mang gà về, cả tiểu đội xúm lại. Người lo nhóm bếp, người đi hái thêm mớ rau rừng, người vo gạo. Con gà rừng không lớn, chia ra mỗi người chỉ được một miếng nhỏ, nhưng ai cũng thấy ngon. Nồi canh sôi lên, mùi thơm lan khắp lán, át đi mùi ẩm của rừng sâu.

Bữa cơm hôm ấy diễn ra rất nhanh, nhưng ấm áp lạ thường. Không ai nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng nhìn nhau cười. Một miếng thịt nhỏ thôi, nhưng chứa trong đó là công sức, sự khéo léo và tinh thần tự lực của người lính. Ăn xong, ai nấy đều thấy khỏe hơn, tinh thần cũng phấn chấn hẳn.

Sau bữa cải thiện ấy, chúng tôi lại quay về nhịp sống quen thuộc: huấn luyện, công tác, hành quân. Không phải lúc nào cũng bẫy được gà rừng, và cũng chẳng ai trông chờ nhiều. Nhưng chính những lần hiếm hoi như vậy đã trở thành kỷ niệm khó quên.

Bây giờ, khi đã rời quân ngũ, nghĩ lại chuyện bẫy gà rừng cải thiện, tôi không nhớ rõ vị thịt ngon đến mức nào, mà nhớ nhiều hơn là không khí đoàn kết của anh em. Nhớ những gương mặt sạm nắng quanh nồi cơm, nhớ cảm giác cùng nhau chia sẻ từ cái nhỏ nhất.

Với tôi, con gà rừng năm ấy không chỉ là bữa ăn, mà là biểu tượng của một thời lính gian khó nhưng đầy tình người. Giữa rừng sâu thiếu thốn, người lính vẫn biết dựa vào nhau, cùng nhau vượt qua, và tìm thấy niềm vui từ những điều rất giản dị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÁI BẪY GÀ RỪNG GIỮA ĐẠI NGÀN | Câu chuyện thời hoa lửa