Cựu chiến binh

CÁI BÓNG DƯỚI MÁI HIÊN

Tuyên Quang13/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÁI BÓNG DƯỚI MÁI HIÊN

Mỗi chiều, bà Hạnh đều đặt một chiếc ghế trước hiên nhà.

Không ai được ngồi.

Người hàng xóm hỏi:

“Bà để ghế làm gì vậy?”

Bà chỉ đáp:

“Cho người về.”


Con trai bà đã rời quê nhiều năm.

Ngày đi, anh nói:

“Mẹ đừng chờ con.”

Bà cười:

“Ừ, mẹ không chờ.”

Nhưng chiều nào bà cũng đặt chiếc ghế ấy ngoài hiên.


Năm thứ nhất.

Năm thứ năm.

Rồi mười năm.

Chiếc ghế cũ dần bạc màu.

Một hôm, bà ngã bệnh.

Bà không thể tự mang ghế ra nữa.

Đứa cháu thay bà đặt nó dưới mái hiên.

Bà nhìn ra cửa sổ, mỉm cười.

“Để đó.”


Đêm ấy trời mưa.

Một người đàn ông đứng trước cổng.

Áo quần ướt sũng.

Anh nhìn chiếc ghế.

Rồi nhìn căn nhà.

Đứa cháu chạy ra:

“Chú tìm ai ạ?”

Người đàn ông im lặng.

Một lúc sau, anh hỏi:

“Bà Hạnh…”

“Bà cháu đây.”

Anh cúi đầu.

“Cho chú gặp bà được không?”


Bà Hạnh nhìn người đàn ông rất lâu.

Rồi hỏi:

“Con về rồi à?”

Anh gật đầu.

“Vâng.”

Bà không trách.

Không hỏi tại sao đi lâu như vậy.

Chỉ chỉ vào chiếc ghế.

“Ngồi đi.”

Anh ngồi xuống.

Chiếc ghế kêu cót két.

Giống hệt âm thanh ngày anh còn nhỏ.


Một lúc sau, anh hỏi:

“Mẹ chờ con lâu không?”

Bà lắc đầu.

“Không.”

“Thật không?”

Bà cười:

“Ừ. Mẹ chỉ để ghế ở đó thôi.”

Anh cúi mặt.

Ngoài hiên, mưa vẫn rơi.

Bóng hai người in lên nền nhà.

Một bóng già.

Một bóng đã xa nhà quá lâu.


Sáng hôm sau, chiếc ghế vẫn ở đó.

Nhưng từ ngày ấy, bà không đặt nó ra ngoài nữa.

Vì cuối cùng,

người mà chiếc ghế chờ đợi đã tìm được đường về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn